hẳng bao giờ ý kiến về những trò quậy của nó, lại còn dung túng cho nó là đằng khác. Mấy người còn lại cũng có vẻ ung dung chẳng kém. Toàn những kẻ gan to bằng trời, lại đã quá quen với cảnh giáo viên yêu cầu cha mẹ đến rồi. Hay nói cách khác, hầu như tuần nào cũng có một lần ba hoặc mẹ họ phải đến họp. Song mấy vị phụ huynh này toàn là những người bận trăm công ngàn việc, hiếm lắm mới thấy có mặt một buổi. Mà dù là quậy tung trời nhưng thành tích học tập của bọn nó lại cao ngất, thành ra ba mẹ cũng an tâm phần nào.
- Vậy các em đợi đó. Tôi sẽ mời bố mẹ của tất cả các em tới. Nhất thiết không thể để yên thế này được.
- Thế bọn em về được chưa?
Nhiên gác chân lên thành ghế, vẻ chán nản hỏi. Bà hiệu trưởng cũng thấy chẳng có lí do gì giữ bọn nó ở đây nữa nên gật đầu:
- Được, cho các em về kí túc xá.
- Về kí túc xá á ? - nó mở tròn mắt rồi lại ra vẻ nghĩ ngợi – Có nên không nhỉ? Em nghĩ mình đi chơi xả stress tốt hơn cô à. Tạm biệt cô thân yêu, moahh, hê hê hê.
- Các em...các em đứng lại mau...
Nó kéo ngay tay Nhiên lỉnh mất, để lại bà cô đang nổi giận đùng đùng đằng sau lưng. Nhưng chỉ là nói thế thôi chứ đến giờ nghỉ trưa rồi, còn đi chơi cái gì nữa? Về ngủ một giấc cho khỏe, thừa hơi đâu mà ở đó chơi với bà cô già khó tính kia chứ.
* * *
- Oáp...
Nó vừa đi vừa đưa tay che miệng, ngáp một cái rõ...vô duyên =.=. Mấy giờ rồi nhỉ? Đồng hồ đâu hả trời? Ai dám động đến cái đồng hồ “thân yêu” của nó đây? Để xem nào, não bộ của nó bắt đầu hoạt động, và chợt nhớ ra, mới sáng này nó đã “xử đẹp” một “em” đồng hồ rồi. Chậc, thảo nào...
Lười nhác lục tìm trong túi xách, mãi mới thấy cái Iphone thân yêu. Vừa liếc nhìn giờ, nó liền tá hỏa. Gì đây ? Gần bốn giờ rồi. Chiều nay nó hẹn hai rưỡi đi chơi với nhóm “Hiện thân của ác quỷ” của mình. Chết, chết thật rồi. Nó trễ hẹn thế này liệu có ai băm nó ra luôn không nhỉ. Híc, dám khẳng định 100% là có đấy.
Nó vội vã nhảy bổ đến bên tủ quần áo. Lục tung tất cả lên mới tìm thấy cái váy màu trắng tinh rất dễ thương. Nó mỉm cười quay đầu lại và...
“Cốp”
Ai da, lộn bên rồi =.=. Bên đó là cánh cửa tủ mà. Bên kia mới là chỗ có thể đi =)). Cuống quá hóa lẩn thẩn rồi =)). Sau một hồi “vật lộn” với bộ quần áo, nó mới mặc xong được. Bởi đơn giản bộ quần áo này mặc hơi phức tạp, thắt lưng rồi buộc dây lằng nhằng. Nó hình như còn chưa mặc bộ này bao giờ. Ngắm mình thêm 15 phút nữa. Nhìn lên đồng hồ, nó cuống cuồng chạy ra ngoài với tốc độ tên bắn khi thấy cái đồng hồ đã chỉ 4 giờ 20 phút.
“Cạch”
Khẽ vặn tay nắm cửa mà cánh cửa không hề nhúc nhích, nó thử lại, đẩy mạnh hơn, vẫn không có dấu hiệu gì. Nó toát mồ hôi. Cánh cửa mắc dịch, cả ngươi cũng muốn bắt nạt ta. Chuyện quái gì đây ?
- Tạm thời em ở trong đó một ngày đi!
Hả? Hình như vừa rồi là giọng nói đáng ghét của bà cô Thanh. Bà này đang đứng ngoài cửa à? Tính làm gì đây?
- Vì hành vi của các em. Cả bốn em sẽ bị nhốt trong phòng mình một...