lời. Nó biết nói cái gì cơ chứ? Chắc hôm này hắn đang điên quá.
Lợi dụng lúc hắn buông tay ra, nó vội vã nhích người, định chuồn. Bỗng...một bàn tay từ đằng sau kéo ngược nó trở lại.
- Cậu định đi đâu? Ở yên đó cho tôi!
Hắn nắm chặt cổ tay nó, quyết không cho nó đi.
- Nói cho xong đã, không thì không thể đi được. - Hắn khẽ cười, nhưng mặt vẫn có vẻ gì đó bực bội, còn...gian gian nữa chứ >.<.
- Nói...nói gì? - Nó bắt đầu thấy run.
- Kể lại mọi chuyện cho tôi. Từ lúc cậu bắt đầu vào trong hang cùng tên thầy giáo đó. Có những việc gì, kể lại hết.
- Sao tôi phải nói với cậu? - Nó chu mỏ lên, vẻ không bằng lòng. - Còn nữa, thầy ấy tên Minh, đừng có gọi là "tên thầy giáo đó".
"Phừng". Xong rồi, xong rồi! Lâm Ngọc Du ơi là Lâm Ngọc Du! Không nói thì thôi, vừa nói xong, ngọn lửa trong lòng hắn đã bốc cao ngùn ngụt. Câu này của nó chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa. Hắn đang...ghen với thầy Minh mà ~^o^~. Nó lại tỏ vẻ bênh vực nữa, chẳng phải là càng làm hắn thêm bực sao.
- Cậu thích tên đó à? - Giọng hắn bực bội vang lên.
- Hả??? - Nó nhất thời không tiêu hóa nổi câu hắn vừa nói.
- Tôi hỏi cậu thích cái tên 6thaayf tên Minh gì đó hả? - Hắn đột nhiên gắt lên.
Nó giật mình. Mắt đã ngân ngấn nước.
- Sao...sao lại quát tôi? Tôi...có...làm gì đâu.
Nó nấc nghẹn, mắt ai oán nhìn hắn. Hắn hành động kì quặc quá!
- Tôi...tôi xin lỗi!
Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má nó, hắn giật mình, vội vã xin lỗi, cũng nới lỏng bàn tay đang nắm cổ tay nó ra. nó ngồi thụp xuống đất, chẳng những không nín mà còn khóc to hơn.
- Cậu...sao...sao...thế? Tôi...tôi...tôi...tôi...đâu có...làm gì đâu. Nín đi!
Hắn bối rối cực độ, chẳng biết nên làm thế nào. Nó vẫn ngồi im, chẳng nói gì, chỉ khóc như thế. Hắn thở dài và cúi xuống...hôn lên môi nó ^O^. Nó ngỡ ngàng, quên cả khóc, mắt cứ trân trân lên nhìn hắn (_ _"). Gì chứ có ai hôn như nó không vậy? Nhận ra nó đã ngừng khóc, hắn mới chịu buông ra. Còn nó giờ mới hoàn hồn, chỉ tay vào mặt hắn:
- Cậu...cậu...cậu...cậu làm trò gì thế?
- Tôi hả? - Hắn cười vẻ ranh mãnh. - Tại cậu không chịu nín mà.
- AAAAAAA!!! Đồ chết tiệt! Cái đồ lợi dụng! Đồ...
Nò gào ầm lên, vò đầu bứt tóc vẻ vô cùng bực bội. Hắn lại đừng bên cười rất tươi, có vẻ rất vui =.=, cũng quên luôn dò hỏi vụ của nó với thầy Minh rồi.
Trở lại chỗ Kiệt và thầy Minh đẹp trai ^o^. Ngay khi thấy hắn lôi nó đi, thầy Minh đã có ý định đuổi theo, sợ hắn định làm gì quá đáng, nhưng lại bị Kiệt giữ lại.
- Thầy, em nghĩ chúng ta cần nói chuyện một lát! - Kiệt nghiêng đầu, để mấy sợi tóc nâu rủ xuống, nhìn vô cùng đẹp trai ~^o^~.
- Có gì em cứ nói. - Thầy Mình tiếp tục nở nụ cười thiên thần.
- Thầy thích Du? - Kiệt không ngần ngại, lập tức đi thẳng vào vấn đề chính.
- Sao em nghĩ như vậy? - vẫn giữ nụ cười trên môi.
- Nhìn ánh mắt của thầy em có thể thấy rõ. Mắt thầy nhìn Du, có một tình cảm gì đó.
- Nhỡ đâu đó chỉ là sự quan tâm đối với học trò của mình.
- Khôn...