hông sao thật mà! - Nó cũng nhìn theo rồi giấu bàn tay ra sau lưng. - Mình vẫn tự đi được.
- Vậy được. Nếu có gì không ổn thì nói nhé! - Thầy Minh dịu dàng.
- Dạ, em biết rồi.
Nó tít mắt, bước theo ba người kia. Cũng chẳng có vấn đề gì. Cẩn thận một xíu là được. Vết thương ở tay cũng không đau cho lắm. Nhưng dù sao thì mọi người cũng đi nhanh quá T_T Sao thấy nó hình như đi chậm nhất nhỉ. Tại nó...chân ngắn mà >.<. Ủa, mà hình như cũng không thấy Nhiên đâu thì phải. Nhiên dạo gần đây có vẻ buồn buồn, chẳng chịu nói chuyện với ai. Nó còn thấy mắt cô bạn mình có lúc còn đỏ hoe nữa. Rốt cuộc có chuyện gì vậy nhỉ?
- AAAA!!!
Một tiếng thét thảm thiết vang lên. Và ngay sau đó là hình ảnh nó bị trượt chân, rồi lập tức thực hiện một động tác "ôm đất" vô cùng "đẹp mắt". Khóe môi hắn giật giật. Rõ ràng là đang cố nén cười mà >.<.
- Em có sao không vậy?
Thầy Minh vội vã chạy lại, đưa tay ý muốn đỡ nó dậy. Nó khổ sở nắm lấy bàn tay thầy Minh, vừa mới đứng dậy được đã lại ngã ngay xuống, nước mắt giàn giụa.
- Sao vậy?
Thầy Minh khẽ nhíu mày. Nó nắn nắn cổ chân mình rồi ngước đôi mắt long lanh nhìn lên:
- Hình như...hình như...em bị bong gân rồi.
- Tính sao đây? Biết vậy mình đã mang thêm cao dán. - Kiệt cũng chạy lại, ánh mắt vô cùng lo lắng.
Hắn lặng im, không nói gì. Rồi cũng tiến về phía nó, ngồi xuống trước mặt, xoay lưng lại với nó. Nó còn đang ngơ ngác thì giọng hắn đã đều đều vang lên:
- Lên đây!
- Hả?
- Lên đây tôi cõng! Không lẽ cậu định ngồi đây luôn?
- A... Không cần đâu. Nếu cố một chút chắc cũng có thể...
- Mau lên, không nói nhiều!
Hắn quát lên làm nó giật mình, răm rắp nghe theo. Sao lúc này lới nói của hắn lại có hiệu lực lớn thế không biết? Đến cả Kiệt và thầy Minh đều đứng ngẩn ra một lúc rồi mới mỉm cười đi theo. Nó nằm yên, đầu tựa vào lưng hắn. Lưng hắn rộng ghê, lại rất vững chắc, có cảm giác như đang được che chở vậy ^o^.
"Thịch". Cái gì vậy nhỉ? Hình như là tiếng tim hắn. Sao nghe rõ quá vậy? Có vẻ nó đang đập rất mạnh. Nó bắt đầu ngọ nguậy, áp sát tai vào lưng hắn...nghe ngóng >.<.
- Cậu nằm yên cho tôi nhờ! - Hắn gằn giọng quát.
Nó giật mình, vội nằm thẳng dậy, mắt chớp chớp nhìn hắn. Mặt hắn đang đỏ gay lên kìa. Sao giờ trông hắn...đáng yêu thế không biết >.<. Nhưng sao mặt hắn đỏ quá vậy? Không bình thường cho lắm.
- Lâm, cậu bị ốm à? - Nó nghiêng nghiêng đầu hỏi.
- Sao cậu hỏi vậy? - Hắn ngạc nhiên.
- Thấy mặt cậu rất đỏ, giống như đang sốt vậy á.
"Bốp". Kiệt đập tay vào đầu một cái. Cả cậu, thầy Minh và hắn đều bó tay hoàn toàn trước câu hỏi của nó. Sao nó ngây thơ đến thế cơ chứ? Ai nhìn vào cũng biết hắn đang...xấu hổ mà >.<. Nó lại quy thành bị ốm. Kiểu này chắc là nó không hiểu tình yêu là gì quá >.<.
- Không, tôi bình thường. Có cậu ốm thì có.
Hắn lại gắt lên. Lần này có vẻ rất bực bội. Nó chớp chớp mắt vô tội. Nó làm gì sai đâu? Chỉ quan tâm tới hắn một chút thôi mà. Sao cũng bị mắng vậy? Muốn hỏi hắn nhưng lại th...