a hắn, nó không khỏi tò mò. Rõ ràng gần đây hắn rất lạ, cụt hể là từ cái hôm "thám hiểm" hang động đến giờ. Ngày thường cả hai như chó với mèo cơ mà, sao bây giờ lại thay đổi 180 độ vậy nhỉ? Khó hiểu quá, mặc kệ đi!
- Nào há miệng ra!
- Hả? - Nó tròn mắt nhìn hắn, đến khi hiểu hắn định làm gì thì vội vã lắc đầu. - Tôi tự làm được.
- Há miệng ra!
Hắn lại quát lên. Nó giật mình răm rắp nghe theo. Bản thân cũng không hiểu tại sao tự nhiên lại nghe những gì hắn bảo nữa. Hắn múc từng thìa, thổi nguội bớt rồi mới đút cho nó. Động tác nào cũng rất cẩn thận. Nó nhìn mà cảm động muốn trào nước mắt. Sao giờ hắn quan tâm nó quá vậy? Sống mũi bắt đầu cay cay. Nó vội lắc đầu thật mạnh. Tự dưng bây giờ khóc có bị hắn coi là hâm không =.="? Cháo trong miệng dường như đang có một vị gì đó rất lạ, rất ngọt. Đây là vị của cái gì vậy?
- Này! Thuốc của cậu đó! Uống đi!
Hắn chìa trước mặt nó mấy viên thuốc. Nó gật đầu cái "rụp" rồi nhận lấy. Vừa đưa vào miệng, vị đắng của thuốc đã khiến mặt nó nhăn nhó, "biến dạng" đến thảm hại. Nó vốn không quen uống thuốc, mà thậm chí ghét nhất là uống thuốc. Thuốc hơi đắng một tí nó đã nhất quyết không chịu uống rồi. Bao nhiêu lần ba mẹ nó phải đè ra, ép uống thuốc mới nghe =.=. Tóm lại một câu là nó cực lười uống thuốc. Nó còn đang định nhè đám thuốc đắng ngắt trong miệng ra thì bắt gặp cái nhìn "xẹt lửa" của ai kia. Biết thân biết phận nên nó lập tức ngậm miệng lại luôn, không dám ho he gì nữa. Hắn có vẻ hài lòng với thái độ "hợp tác" của nó, cười nhẹ rồi dịu giọng:
- Được rồi. Không phiền cậu nữa. Ngủ đi.
Hắn nói nhanh rồi bước luôn ra ngoài lếu, để lại một mình nó bên trong. Nó chớp chớp mắt ngạc nhiên. Hắn...sao...sao...dịu dàng thế nhỉ? Trời hôm nay có bão không ta? Kệ, bỏ đi. Hắn dịu dàng càng tốt. Sau này đỡ bắt nạt nó (tên này có thật là bắt nạt Du hay không nhỉ? Hay là Du bắt nạt lại?).
Nó ngả người xuống đệm, nhưng quả thực không ngủ nổi, mắt cứ mở trừng trừng. Lúc nãy nó ngủ bao lâu thế nhỉ? Sao giờ không tài nào nhắm mắt ngủ nổi vậy.
"Cộp cộp". Có tiếng giày. Hắn quay lại chăng. Nó vội vàng nhắm chặt mắt, giả vờ ngủ. Co người nào đó đứng ở cửa thì phải. Nó thấy ánh sáng đang bị che lấp. Người đó nhẹ nhàng tiến về phía nó, dịu dáng vuốt lên mái tóc nó. Ai vậy nhỉ? Là hắn sao?
Người đó chỉ lặng im, vuốt mái tóc nó, không nói bất kì điều gì. Nó bắt đầu tò mò. Có phải hắn thật không vậy? Mắt nó hơi ti hí, cố nhìn cho rõ người ngồi cạnh mình là ai.Và kết quả là nó phát hiện ra, người ngồi cạnh nó...là Kiệt. Cậu đang nhìn nó với ánh mắt hết sức dịu dáng. Nó thoáng đỏ mặt. Phải công nhận một câu là nhìn gần sao mà...Kiệt đẹp trai thế không biết >.<.
Mặt Kiệt dường như cũng đang đỏ dần lên thì phải. Thật lòng mà nói, nhìn nó lúc ngủ rất...dễ thương, y như con mèo nhỏ đáng yêu (lúc thức chắc như con sư tử =">">~). Cậu nhẹ nhàng xoa đầu nó. Trán nó vẫn còn khá là nóng. Tội nghiệp! Cô nhóc này còn sốt đến mức ngất đi nữa. Cậu dịu dàng cúi xuống...