u không có giọng nói của Kiệt chen vào :
- Du ! Đây là...
- A ! - Nó giật mình, vội quay ngoắt lại. - Giới thiệu với mọi người, đây là Kiều My, bạn thân tớ. Còn đây là Kiệt, đây là Lâm, và đây là thày Minh.
- Chào cậu ! - Kiệt cười xã giao.
- Chào ! - Hắn lãnh đạm.
My đã bắt đầu bực mình với hai cái người này. Vẻ mặt của họ quá là coi thường người khác mà >.<.
- Chào em ! - Thầy Minh nở một nụ cười đầy thân thiện. Ít ra còn có một người biết tôn trọng người khác.
- A ! Chào...chào...thầy ạ !
Nàng My nhà ta hình như đã bị ai kia hút hồn bởi nụ cười đẹp như ánh bình minh. Vẻ mặt bối rối hết mức, đỏ bừng rực rỡ. Tay chân bỗng trở nên thừa thãi, không biết để như thế nào cho ổn.
- Em sao vậy ? - Thầy Minh nhẹ giọng, vẻ quan tâm. - Đừng căng thẳng, chúng ta đều là bạn mà.
- Dạ, mời mọi người ngồi.
My vội kéo ghế, mời tất cả ngồi xuống. Nhưng xem chừng, nhỏ chỉ chú ý đến mỗi thầy Minh thôi. Bằng chứng là từ đầu đến cuối, nhỏ chỉ nói chuyện với thầy Minh, những người xung quanh bị bơ không thương tiếc, bao gồm cả đứa bạn thân là nó. Nhưng nó cũng hề trách cứ một câu nào, vì nó hiểu nhỏ bạn mình quá mà. Mặc dù chỉ số IQ trong tình yêu của nó cực thấp, nhưng cũng có thể nhìn ra biểu hiện khác lạ của bạn mình. Tất nhiên nó mong bạn thân mình lần này có thể có được một mối tình thực sự. Thầy Minh rất tốt mà. Không muốn làm kì đà cản mũi hai người này, nó kiếm kế rút lui.
Đá nhẹ vào chân Kiệt, nó đánh mắt về phía My và thầy Minh. Hiểu ý, cậu quay ra bảo mọi người :
- Xin lỗi ! Tôi còn có việc bận. Phải về trước rồi. Mọi người ở lại vui vẻ.
- A ! Em phải đi vệ sinh một lát.
Chẳng kịp để ai nói thêm câu nào, nó đã kéo áo hắn mà đi, để lại hai người kia mắt tròn mắt dẹt không hiểu nổi. Không lẽ hai đứa này định đi vệ sinh...cùng nhau o_0.
Ba con kì đã đã rút lui hết, không gian chỉ còn lại hai người với vẻ bối rối ngượng ngùng. Thực ra chỉ có My là bối rối, còn thầy Minh vẫn cười hết sức tự nhiên. Nhưng thế lại càng chết nàng My nhà mình. Tinh hình là nhỏ đang cố hết sức để không cho máu mũi trào ra trước nụ cười đẹp rạng ngời đến mức chói sáng của người đối diện. Chậc, tội thân quá !
Lại nói về a đứa kia. Sau khi bị nó lôi xềnh xệch ra khỏi quán cà phê, hắn khó khăn lắm mới giằng được áo ra khỏi tay nó. Bực mình, hắn quát ầm lên :
- Cậu làm cái trò gì vậy ? Không đâu tự dưng lôi tôi ra ?
- Không đâu ? Chẳng lẽ để cậu ở lại làm kì đà cản mũi họ ?
- Cản mũi ? Ai ?
Ặc, xem chứng tên này cũng có chỉ số IQ trong tình yêu thấp gớm. Nó cũng hét lên với tần suất âm thanh chẳng kém gì hắn :
- Bạn thân tôi với thầy Minh chứ còn ai nữa. Chuyện tình yêu của bạn tôi mà không thành là tôi tính sổ với cậu đó.
Ngoáy ngoáy lỗ tai, hắn càu nhàu :
- Đằng nào tôi cũng ra rồi còn gì. Nếu không thành là do hai người bọn họ chứ tại gì tôi.
- Nói cái gì đấy ? Cậu định trù bạn tôi à ?
- Là cậu khởi xướng trước mà. Tôi chỉ nói nếu thôi.
- Không có nếu gì hế...