t.
- Cậu...
- Thôi thôi, xin hai người, nhìn xung quanh đi.
Kiệt lắc đầu bó tay, phải nhảy vào giữa can mới ngăn nổi hai ngọn lửa đang bốc phừng phừng này. Bấy gờ, hai đứa mới nhìn ra xung quanh thì phát hiện ra một điều. Đó là... cả hai đang ở trong tình trạng vô cùng "nổi bật" với những ánh mắt tò mò của người đi đường.
- Nhìn gì, nhìn gì ? Chưa gặp vụ cãi nhau nào à ?
Bực mình, nó xua tay, gắt lên với mấy người đứng gần. Lập tức, những tiếng xì xào vang lên :
- Cặp này nhìn cũng... đẹp đôi gớm nhỉ.
- Thôi thôi. Cặp đôi nhà người ta cãi nhau. Chúng ta đứng đây làm gì ?
- Chậc, yêu nhau lắm cắn nhau đau.
-...
Cái... cái gì đó ? Nó và hắn thành một cặp từ khi nào vậy. Nó định gân cổ cãi lại thì bị Kiệt kéo tay, nói nhỏ :
- Bỏ đi. Đừng nói gì thêm ? Càng phủ nhận bọn họ càng khẳng định thôi.
- Nhưng...
- Chúng ta về trường đi. Đừng ở đây nữa.
Nó đành miễn cưỡng bước theo sau Kiệt, cố gắng bỏ ngoài tai lời nói cảu đám người kia. Hừm, cái đồ mắc dịch kia lại chẳng có phản ứng gì mới bực chứ. Nhìn cái mặt kia. Ủa, hình như nó hoa mắt ? Nó vừa thấy hắn... cười thì phải. Ài hoa mắt rồi !
* * *
- A ! Hỏng rồi ! Tớ quên đồ ở phòng tập rồi !
Nó bất ngờ hét lên khi cả ba đã vào trường an toàn. Kiệt khẽ cau mày rồi nhẹ nhàng hỏi :
- Có cần phải qua lấy không ?
- À thực ra thì...
- À mà có lẽ nên lấy đi. Nếu để đó, có thể học sinh các lớp có thể dục sẽ học ở đó, có khả năng sẽ mất đồ mất.
- Vậy... - Nó ngập ngừng, muốn nhớ Kiệt đi cùng nhưng... ngại quá >.<.
- Tớ đi cùng cậu nhé ! - Kiệt như đọc được suy nghĩ của nó. - Còn 15 phút phòng tập đóng cửa rồi. Chúng ta đi nhanh có lẽ kịp.
Nó gật đầu tỏ ý cảm ơn Kiệt.
Phòng tập này là của trường Thanh Phong nên giờ giấc rất nghiêm. Cứ đến đúng giờ là đóng cửa. Mặc kệ học sinh năn nỉ ỉ ôi đến mức nào, bảo vệ cũng không bao giờ cho vào. Bảo vệ trường này quả là vô tình mà >.<.
"Lạnh giá những nỗi bùn cuốn trôi về ngày thương nhớ…
Tàn lá khô khẽ rơi cuối đường…
Làm sao để quên đi khúc hát khi tình yêu mới đó…
Phòng vắng tanh làn khói mờ…"
0
Một tiếng chuông điện thoại vang lên. Kiệt vội vã rút điện thoại ra. Mới nghe được đâu dây bên kia nói mấy cau, mặt cậu đã lập tức biến sắc. Cậu hốt hoảng quay ra nói với nó :
- Xin lỗi ! Tớ có việc rất gáp phải đi đây. Lâm, cậu đưa Du đến phòng tập nhé !
Nói rồi cậu lập tức biến mất. Xem ra việc này phải là việc rất hệ trọng mới khiến Kiệt lo lắng và gấp gáp đến vậy. Nhưng bây giờ, ai đưa nó đến phòng tập đây ? Đến giờ này phòng tập vắng tanh, vả lại.. tối lắm, công tắc thì nằm tít bên trong. Muốn bật cũng phải đi qua một khoảng không gian toàn màu đen. Nó lại... sợ ma nữa chứ >.<.
Liếc mắt qua hắn, hắn quay mặt đi, dường như không để tâm. Thôi được, cố gắng lên Lam Ngọc Du ! Có gì đáng sợ đâu chứ ? Cùng lắm là chạy ù vào lấy đồ rồi ra là được chứ gì ? Nghĩ vậy, nó hùng hổ tiến về phía trước.
- Để tôi đi cùn...