g cậu !
Hắn đột ngột kéo tay nó lại, buông một câu lạnh tanh rồi bước lên trước. Nó hớn hở chạy theo sau. Vậy là hết sợ mà rồi nhé ! =))
* * *
- A ! Để ở đâu nhỉ ?
Nó vất vả lục tung mọi thứ lên tìm kiếm nhưng xem chứng vô cọng. Híc, tại cái tính vứt đồ linh tinh đây mà >.<.
- Không thấy sao ?
- Không có. Tôi tìm kĩ lắm rồi.
- A, đê tôi tìm cho.
Sau năm phút tìm kiếm...
- Đây rồi !
Hắn lôi ra một ái túi xách màu hồng phấn có đính nơ to, nhìn rất dễ thương. Nó hạnh phúc reo lên :
- A ! Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi.
Cúng lúc đó, một âm thanh vang lên hòa lẫn với tiếng hét của nó.
"Kétttt..."
Nó và hắn giật mình nhìn ra phía cửa.
- Hỏng... hỏng rồi. - Nó lắp bắp.
- Cửa... đóng rồi. - Hắn cũng hoảng hốt không kém.
Hai đứa cũng quay ra nhìn nhau và...
- AAAAAAAAAAAA!!!
- Không lẽ hôm nay chúng ta phải ở lại đây ? - Nó lo lắng.
- Thử gọi to bảo vệ xem.
Hai đứa vội vã chạy ngay ra cửa. Đập cửa bình bình gọi đến khản cổ nhưng cửa không hề có dấu hiệu lay chuyển. Híc, không lẽ đêm nay cả hai phải ở đây thật ?
- Chúng ta...tính sao đây?
Nó lo lắng, mắt liếc ngang liếc dọc. Ở đây không có chăn đệm gì cả. Đêm ngủ ở đây e không ổn. Hắn còn chưa kịp trả lời thì...
"Phụt". Hàng loạt bóng đèn trong phòng tập phụt tắt. Cả căn phòng chìm trong một màu đen huyền bí.
- AAAAAAAAAAAA!!!
Nó hốt hoảng ôm trầm lấy hắn. Nó vốn dĩ rất sợ bóng tối mà. Chắc chắn bảo vệ đã ngắt cầu dao điện của tất cả phòng tập rồi. Hức. Giờ này cũng không còn sớm nửa. Không gian trong phòng tập rất lạnh lẽo. Có lẽ còn đang càng lúc càng lạnh hơn. Nó thực sự cảm thấy rất lạnh, người run lên.
- A, cậu đi đâu vậy?
Nó hốt hoảng hỏi khi thấy hắn buông nó ra, quay người định bước. Hắn im lặng, không trả lời. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Bỗng, một chiếc áo khoác nhẹ nhàng trùm lên người nó. Bất ngờ, nhưng nó biết ngay là của hắn, miệng lí hí hai từ "cảm ơn".
- Không cần cảm ơn tôi đâu. Có lẽ đêm nay phải ở lại đây thật rồi. Điện thoại tôi hết pin, không thể gọi cho ai được. Còn điện thoại của cậu đâu?
- Tôi...tôi quên mang rồi.
Hắn khẽ thở dài. Qua ánh sáng dịu dàng của mặt trăng hắt từ ô cửa sổ nhỏ bé bên trên, trông gương mặt hắn rất đẹp, đẹp đến mức khiến nó tưởng chừng như thời gian đang ngưng đọng, khiến nó tưởng như cả thế giới chỉ có mình hắn.
Lung linh, huyền ảo, khung cảnh này thật lãng mạn.
Nếu tất cả chỉ là mơ...
Xin cho em đừng bao giờ tỉnh lại...
Hãy cứ để em đắm chìm mãi...
Trong khoảng thời gian chỉ có anh và em...
"Ào!"
Mưa rồi. Cơn mưa xối xả bên ngoài mang theo luồng không khí lạnh dần tràn vào căn phòng. Nó giật mình ngước mắt nhìn qua ô cửa sổ nhỏ. Lạnh quá! sao càng lúc càng lạnh thế này?
- Đừng lo, có tôi ở đây rồi!
Hắn đột ngột ôm lấy nó, dùng hơi ấm của mình ủ ấm cho nó. Bờ môi dịu dàng tìm tới môi nó trong thứ ánh sáng huyền ảo của mặt trăng. Một chút hơi ấm... nhưng có lẽ, cũng đủ để xua tan cái ạnh c...