hó khăn vì hình như không muốn nhìn thấy tôi. Tôi tiến đến vài bước, rồi dùng đôi mắt chẳng còn chút cảm xúc nào của mình để nhìn cậu. Rồi tôi vung tay, một cái tát thật mạnh đã hằn trên khuôn mặt Duy những dấu tay đỏ hoét. Duy tức tối găm tia nhìn đầy lửa giận vào tôi, nhưng trái tim tôi giờ đây đã quyết định dứt bỏ hoàn toàn hình ảnh của người con trai này.
“Đây là cái giá cậu phải trả vì đã mang đến cho tôi một thứ dối trá gọi là tình yêu!” – tôi nghiêm nét mặt, không hề sợ hãi. Có phải suốt khoảng thời gian qua tôi đã trở thành một cơn sóng vỗ vào nơi vô định hay không? Khi mà bờ cát trắng vốn đã không còn. Duy thở hắt ra một cái đầy giận dữ, nhưng cậu ta không nói gì hay làm gì thêm, chỉ mang theo đống lửa hậm hực rồi đi ra phía ngoài. Ngay khi vai Duy sượt ngang qua tôi, tôi biết rằng giữa chúng tôi thật sự đã kết thúc. Một cái tát cho tình yêu của Duy, tôi nghĩ đã là quá rẻ.
Chỉ còn lại tôi với Thiên Vũ. Đôi mắt anh đang nhìn tôi, vẻ mặt đau thương. Tôi quay ngoắt đi. Quả là trên đời này chỉ có chính bản thân mình ngu xuẩn. Tôi đã bị lừa đến hai lần. Nhưng sự thật về Thiên Vũ chính là người bày ra trò cá cược để Duy phải giả vờ yêu tôi lại khiến tôi tức giận hơn gấp trăm ngàn lần. Giả tạo, tất cả chỉ toàn là dối trá. Tôi bắt đầu hiểu tại sao người ta lại thương hại tôi. Bởi tôi ngu ngốc quá. Những lời Thiên Vũ nói với tôi tối qua, có chăng cũng chỉ là sự thương hại anh ta dành cho nạn nhân của mình mà thôi. Và rồi giờ đây, tôi cũng đang tự thương hại chính tôi. Tôi đã lầm tưởng rằng con người có duyên phận, và tôi đã từng tin rằng ông trời đã mang Thiên Vũ đến như một người để đồng cảm. Nhưng sai hết rồi, tôi đã vốn không có gì cả. Nay lại còn mất thêm một niềm tin yêu.
Tôi nghỉ ở nhà với lý do bệnh. Thực sự là tôi không muốn vác mặt lên trường để đối diện với cái sự thật phũ phàng. Có lẽ người ta nói đúng, một đứa như tôi không bao giờ có thể chạm tay tới được tình yêu. Tim tôi đau thật đau. Cả Duy và Thiên Vũ, hai người con trai mà tôi nghĩ rằng sẽ hiểu tôi cuối cùng lại không còn một ai ở bên cạnh tôi nữa. Về phần Duy, tôi chẳng muốn nghĩ gì nhiều vì con người cậu vốn đa tình và phóng khoáng. Nhưng còn Thiên Vũ, lòng tôi cứ bâng khuâng một nỗi buồn chứa chan hình ảnh của anh. Tôi chợt nhận ra ở anh có một cái gì đó giống mình, trầm lắng nhưng cũng dạt dào như sóng biển.
Kính coong. Tiếng chuông bất chợt vang lên. Con mèo đang cuộn tròn trong chăn giật mình tỉnh giấc. Tôi bật dậy, nhìn theo con mèo đang chạy xuống dưới nhà. Sau vài ngày ở với tôi nó có vẻ mập mạp hơn nhiều. Và tôi gọi nó là Sóng. Hẳn là vì Thiên Vũ. Nhưng giờ đây mỗi lần gọi tên nó tôi lại thấy lòng mình chùng xuống vô tận. Đáng lẽ ra tôi không được tin anh, đáng lẽ ra tôi không nên vội vã với cái gọi là hạnh phúc mà anh đột ngột mang đến cho mình trong một cơn mưa chiều đầu hạ. Đáng lẽ ra tôi phải tát vào mặt anh một phát thật đau như đã tát Duy. Nhưng cuối cùng, tôi lại không thể làm gì được hết. Tôi không làm gì được anh. Bởi đứng trước anh, tôi cũng chỉ là một con s...