ích kỷ,nhưng tại sao ích kỷ thì tôi chẳng giải thích được.
Tôi lò dò bước trên hành lang dài, thần kinh căng cứng như dây đàn khiến tôi khó chịu. Ngân bảo nó sẽ đi lấy thuốc cho tôi nhưng tôi ngăn nó lại. Tôi muốn tự đi, một mình. Ngang qua dãy phòng học khối 12, tôi lơ đãng ngó qua những khung cửa sổ. Rồi chợt nhận ra sự khác thường của chính bản thân mình, tôi vội vàng cắm đầu đi lướt thật nhanh qua khu vực đó. Hình như tôi đã hơi có một chút lòng tin đặt vào Thiên Vũ. Những ác cảm về anh cũng đã bị cơn mưa hôm qua làm cho trôi sạch. Tôi chẳng biết cái trong lòng mình bây giờ gọi là gì. Hoặc cũng có thể biết, nhưng tôi không dám nghĩ rằng mình sẽ gọi nó là hạnh phúc. Có phải rằng khi có một ai đó thấu hiểu mình thì người ta thường có cảm giác như vậy không?
Phòng y tế nằm sát cạnh sân bóng rổ. Tôi nhận thuốc của mình rồi bước ra, vô tình bị gió lộng làm cho tầm mắt phải hướng về phía đó. Hai bóng người đang hì hục tranh nhau quả bóng rổ. Tôi nhận ra cả hai. Duy và Thiên Vũ. Định bước thẳng nhưng Duy đột ngột tiến đến hàng ghế trên cùng, chính là nơi tiếp giáp với bức tường ngăn cách với phòng y tế, tôi vội vã đứng nép vào. Tôi vẫn chưa muốn chạm mặt cậu ấy.
“Anh muốn giành cả chức vô địch năm nay nữa sao?” – giọng Duy cất lên, có kèm theo cả một nụ cười. Tôi nhận ra chức vô địch mà Duy nói tới chính là giải đấu bóng rổ giữa các khối trong trường. “Không.” –Thiên Vũ đáp, giọng anh trở lại vẻ băng lạnh. “Chỉ là tôi muốn cậu phải trả lại cho cô gái đó một lời xin lỗi.”
Lời của Thiên Vũ thật khó hiểu. Đến cả Duy cũng phải sững lại có lẽ vì không hiểu được. “Nghe này ông anh…” – sau vài giây Duy lại cười, nhưng lần này là vẻ chế giễu thấy rõ. “Đừng có ra vẻ kiêu ngạo đến như thế. Năm ngoái tôi thua, anh đã ra điều kiện bắt ép tôi phải hẹn hò với đứa con gái mà tôi ghét nhất. Anh đã hả hê như thế nào khi chứng kiến cảnh tôi phải sống trong tận cùng của sự nhàm chán và vô vị suốt một tháng trời?! Vậy mà bây giờ anh còn muốn thắng tôi để bắt tôi phải xin lỗi cô ta sao?”
Tai tôi trong phút chốc ù đi. Từng lời nói của Duy như một lưỡi dao sắc bén rạch sâu vào trong tâm khảm. Trước mắt tôi hiện ra những hình ảnh méo mó và không rõ ràng, trong lòng tôi khuyết mất một phần đẹp đẽ mà tôi luôn ủ ấp dành cho cậu ấy. Thì ra… đây chính là sự thật. Hóa ra, chẳng có gì là màu nhiệm cả. Hóa ra, chỉ có mình tôi là kẻ khờ khạo bị lừa gạt bởi thứ tình yêu thương hại và đầy gượng ép. Tôi bị lừa, bị lừa bởi chính người mà mình yêu thương nhất. Vỉ thuốc trên tay rơi xuống đất, thanh âm sắc ngọt. Lồng ngực tôi phập phồng những hơi thở sao mà đớn đau.
Duy đã phát hiện ra tôi. Cậu ấy sững sờ nhìn đứa con gái đáng ghét mà mình vừa nói tới. Tuy nhiên, nét mặt cậu lại chẳng có vẻ gì là hối hận cho điều mình vừa để lộ. Duy thản nhiên hơn tôi nghĩ, cậu quay đầu lại sau một thoáng bị bất ngờ.
“Duy.” – tôi gọi cái tên mà tôi luôn giữ trong tim mình, nhưng giờ đây nó trở nên thật nhạt nhẽo. Duy xoay người lại, có vẻ k...