từ đâu đó vọng lại. Tôi dừng bước ở một ngõ hẻm, tò mò ngó quanh quất, và cũng chẳng khó lắm để nhận ra cái nơi phát ra tiếng kêu thảm thiết ấy. Vài giây sau, tôi lôi ra một con mèo nhỏ lông vàng óng mượt bị kẹt ở giữa hai mép tường. Cái đầu nhỏ xíu của nó cứ ngúc ngoắc, thỉnh thoảng lại run lên bần bật. Tôi thích thú vuốt ve lớp lông mềm mượt của nó, giá mà có một con mèo thế này làm bạn thì hay.
Tách tách... Mưa. Bất chợt. Ban đầu là từng giọt nhẹ nhưng càng ngày nó càng nặng hạt. Trời bị vầng mây âm u bịt kín, từng đợt sấm đùng đoàng nổ vang. Tôi hốt hoảng, sau vài giây đứng như trời trồng thì cũng nhận ra rằng phải tìm nơi nào đó để trú tạm. Con mèo trong lòng tôi ướt sũng, dường như nó không chịu đựng nổi cho cái sự chậm chạp của tôi, nó nhảy phóc xuống đất, tiếng kêu la thảm thiết cùng cái bóng nhỏ xíu phóng vụt ra ngoài đường. Tôi giật mình, quay người đuổi theo, chẳng suy nghĩ gì cả. BEEP…một chiếc ô tô phóng ngang qua sau một hồi còi inh ỏi. Tôi theo phản xạ lùi lại, may còn kịp. Rồi tôi tiếp tục tìm kiếm con mèo, mặc kệ cho từng đợt nước đang dội thẳng xuống thân người nhỏ bé. BEEP BEEP…lần còi thứ hai, nhưng lần này tôi không thấy kịp, bất ngờ một chiếc xe tải cỡ lớn phi thẳng đến, tôi không kịp phản xạ, trong phút chốc tôi thấy đầu óc mình trống rỗng…
Bất thình lình, cả người tôi bỗng nhiên bị bẻ ngoặt lại, trong chớp nhoáng lưng tôi xoay đi khi mà cái án tử đã đến rất gần. Vèo… Chiếc xe đã phóng vụt qua, hoàn toàn không đụng phải tôi. Tôi bất ngờ, định quay đầu nhìn lại nhưng kỳ lạ là tôi không thể. Có một cái gì đó đang giữ chặt lấy tôi, và khi đó từng luồng hơi ấm nóng đột nhiên phả nhẹ lên đầu. “Muốn chết hả???” –giọng nói trầm băng lạnh vang lên một cách cáu gắt. Tôi đã thấy thứ đó, màu xám tro trong đôi mắt đẹp đến mê hồn. Thiên Vũ nhíu đôi mày nhìn tôi, một tay anh đang ôm lấy hai vai tôi, thật chặt. Tôi chẳng biết nói gì, vì quá đỗi ngạc nhiên, tại sao anh lại ở đây chứ? Cho đến khi anh kéo tôi vào trong lề đường thì tôi mới sực nhớ ra một điều quan trọng:
“Con… con mèo…” –tôi thốt lên, đứt quãng.
“Yên tâm.” –nhưng Thiên Vũ lại chẳng tỏ thái độ gì, anh chìa ra con vật nhỏ xíu với bộ lông ướt nhẹp trên tay mình. Lúc đó, tôi chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau dưới một mái hiên đã cũ kỹ. Cơn mưa nặng hạt vẫn không có ý định ngừng. Tôi lặng im, chỉ chú tâm vào con mèo nhỏ, còn Thiên Vũ hình như chỉ biết phóng mắt vào màn mưa đục ngầu.
“Cô không biết nguy hiểm là gì sao?” – Thiên Vũ cất lên cái giọng trầm lạnh nhưng không còn gay gắt mà có vẻ nhẹ nhàng, tôi ngạc nhiên nhìn anh đang chăm chú vào con mèo đang say ngủ. “Em… chỉ muốn cứu nó.” – tôi trả lời. “Rồi tôi cũng phải cứu cô đấy thôi.” –Thiên Vũ bật ra một câu mà tôi không hề nghĩ rằng anh có thể nói, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi bật cười. Gã con trai ngồi cạnh có vẻ không thoải mái lắm khi một đứa con gái cứ nhìn mình rồi cười mờ ám, anh ta lên gân gõ cốp vào đầu tôi. Nhưng tôi chẳng thấy đau, điệ...