u bộ của anh lúc này sao mà nhìn cứ như một đứa con nít. Điều đó bỗng dưng làm tôi cảm thấy thích thú.
Thiên Vũ xoay mặt đi, không để ý đến bộ dạng của tôi nữa, tay anh chìa ra hứng lấy mưa đang ào ạt. Một vài giọt bắn lên, đáp xuống mái tóc Thiên Vũ, nó ánh lên một vẻ đẹp lạ kỳ. Rồi bất chợt, anh quay lại nhìn tôi, đáy mắt hắt lên một tia nhìn khó hiểu.
“Cô…còn yêu Duy chứ?”
Tôi khựng lại. Bất ngờ trước câu hỏi của người ngồi cạnh. Trước đây tôi cứ nghĩ rằng tôi và Thiên Vũ chẳng có mối liên hệ nào hết, vậy mà giờ đây anh lại hỏi tôi câu hỏi chỉ thường dùng cho những người bạn thân thuộc. Tôi im lặng. Nửa năm qua có biết bao nhiêu người hỏi tôi câu đó, nhưng không lần nào tôi trả lời họ. Tôi không biết câu trả lời, tôi không biết trái tim mình có còn rung lên vì cậu ấy nữa hay không. Tôi không hiểu, tôi chỉ cảm thấy đau mỗi khi cái tên Duy xuất hiện. Có thể vì tôi đã quá nặng lòng với một tình yêu mà chỉ có tôi là kẻ ngốc. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng tôi yêu Duy, thế thôi, và đã không để ý đến vị trí của mình trong tình yêu đó.
“Xin lỗi, tôi cứ nghĩ rằng em đã quên được nó.” – giọng Thiên Vũ trầm ấm đến lạ thường, nhưng giờ đây tôi chẳng còn quan tâm đến điều đó nữa. Tim tôi đập từng nhịp ngắt quãng, có một thứ gì đó cứ chực trào ra. Rồi tôi khóc, không biết tại sao nữa. Tôi đã không phí phạm một giọt nước mắt nào cho thiên hạ, vậy mà giờ đây tôi lại đang thể hiện sự yếu lòng trước một người con trai mà mình không quen biết. Thiên Vũ lặng im, bàn tay đẫm nước mưa của anh giờ đẫm nước mắt của tôi. Tôi cảm nhận được những ngón tay anh đang nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt mình. Tôi không thể kìm nén cảm xúc của mình nữa, chẳng biết tôi khóc cho ai, cho tôi, cho Duy hay cho một tình yêu không trọn vẹn.
Một tấm áo khoác bỗng được choàng qua vai tôi, Thiên Vũ lãnh đạm nhìn tôi đang còn nức nở: “Cũng giống như con mèo này, em cũng cần được sưởi ấm.” Tôi ngước đôi mắt nhìn anh, chẳng hiểu nữa. Trái tim tôi mới là thứ đang bị mưa làm cho lạnh giá, tôi cần một tấm áo sưởi ấm cho trái tim tôi. Đôi mắt xám tro nhìn tôi với một vẻ thật khác. “Có lẽ, em cũng giống như một cơn sóng.” –Thiên Vũ cất tiếng, giọng anh lọt thỏm trong mưa. “Một cơn sóng suốt đời chỉ biết xô vào bờ nhưng chẳng thể nào được ở lại với bờ. Nhưng nếu như ai gọi đó là sự ngu ngốc thì tôi cho rằng họ sai. Yêu chỉ đơn giản là yêu thôi, cơn sóng thuần khiết chỉ nghĩ rằng tình yêu của mình cũng vô tận như biển cả, nó yêu bờ và lúc nào cũng chỉ muốn chạm được vào bờ. Rồi em sẽ thấy, Băng Ngọc. Em là một cơn sóng.”
Trong khoảnh khắc, nhìn vào đáy mắt anh, tôi chỉ thấy duy nhất hình ảnh của chính mình ở trong đó.
***
Thiên Ngân mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi đi học với một bộ dạng không thể thê thảm hơn. Tôi bị cảm, sau tối hôm qua nhiễm lạnh vì mưa. Nhưng tôi không kể rõ cho Ngân biết rằng hôm qua tôi đã ở cạnh Kul boy của nó. Chẳng hiểu sao, một Thiên Vũ dịu dàng của hôm qua tôi không hề muốn cho ai được biết. Có lẽ tôi ...