Chúng tôi vốn không phải là một dạng người, không chung một thế giới, cho nên, cũng khó có thể trò chuyện giao lưu được.
Tôi đợi thang máy đi xuống, cửa thang máy mở ra, lại nhìn thấy Chương Ngự đang đứng ở trong đó mỉm cười nhìn tôi, “Cô ngốc, có lên không đây?’
Tôi ngẩn người, mỉm cười với anh.
Phòng của Chương Ngự là ở trên tầng cao nhất, tôi không biết có phải là phòng tổng thống hay không, một mình anh ở mấy gian phòng, cứ cảm thấy quá xa xỉ.
Tôi uể oải nằm bò trên ghế sofa trong phòng anh, để mặc anh bổ dưa cho tôi ăn. Tài năng cắt thái của anh rất siêu, miếng cá sống có thể thái mỏng như tờ giấy, bổ quả dưa đương nhiên là không phải bàn rồi, để lãng phí lực lượng lao động như vậy, chẳng phải là có tội sao.
Anh bổ dưa thành những miếng nhỏ vuông vắn, lấy tăm xiên và đưa cho tôi, “Em ăn đi”.
“Ha ha, Chương Ngự, sao anh lại đến Lan Châu?” Tôi vừa hỏi vừa ăn.
Anh cũng cầm một miếng cho vào miệng, nói: “Anh đến mua ít xăng dầu”.
“Chẳng phải anh làm ăn với người nước ngoài sao? Anh đến đay làm gì vậy? Không phải là anh phe xăng dầu đấy chứ?” Tôi hỏi.
Anh cười, “Phe xăng dầu có thể kiếm được mấy đồng chứ? Anh phe vũ khí đạn dược”.
“Mẹ ơi, đây là việc phạm pháp đấy”.
Anh lắc đầu vô vọng, “Thế mà em cũng tin”.
“Dám đùa bỡn em à? Mặc kệ anh đấy”.
Anh vội nói: “Đừng, em đã mặc kệ anh cả tháng rồi, gọi điện cho em lúc thì tắt máy, lúc thì ngoài vòng phủ sóng, còn tưởng rằng em bị người sao hỏa bắt đi mất rồi”.
Quãng thời gian này đang ở Tây vực, di động thường không có tín hiệu, về sau tắt máy luôn, tiết kiệm pin.
Nhìn thấy Chương Ngự, câu hỏi mà tôi muốn hỏi nhất đồng thời cũng không muốn hỏi nhất chính là Chương Sính.
Tôi phải lấy hết dũng khi mới có thể mở miệng: “Chương Sính dạo này vẫn ổn chứ?” Tôi không dám gọi điện cho Chương Ngự cũng bởi vì sợ anh vẫn còn tức giận tôi vì việc của Chương Sính.
“Không ổn, nó sắp sửa ra nước ngoài, ra nước ngoài tìm cô vợ tây kết hôn, sinh con đẻ cái”. Chương Ngự nói nửa đùa nửa thật.
Dù thế nào cũng là vì tôi, “Em hy vọng, cậu ấy sẽ hạnh phúc”.
“Khoảng thời gian này nguy lắm, đang bị bố mẹ anh ép đi gặp mặt mấy đám đấy”. Anh nói vẻ hào hứng như đang vui mừng trước tai họa của người khác.
Ha ha, xem ra, cậu ấy tha hồ mà bận.
Sau khi trò chuyện nói cười với Chương Ngự một hồi, Chương Ngự không ghi thù hận, tôi cũng càng không ghi thù hận.
Nhìn đồng hồ, thấy cũng không còn sớm nữa, tôi vừa ngáp vừa nói: “Em phải về đi ngủ đây”.
Anh chăm chú nhìn tôi, “Hôm nay em cứ ngủ ở đây đi, nhiều phòng như vậy, tùy em chọn”.
“Vậy thì nửa đêm, có lẽ đoàn khảo sát phải báo công an đi tìm người mất”, tôi lắc đầu, từ chối lời mời của anh.