em”. Anh giơ đôi tay ra ôm tôi vào lòng, mê hoặc tôi bằng thứ hương vị đầy nam tính của anh.
“Chương Ngự, hãy tránh xa em một chút, em buồn”. Tôi ngọ nguậy người định né tránh, anh cố tình cù tôi, làm tôi cười ngặt nghẽo.
Tôi cười mệt quá mới dừng lại, anh nói với vẻ trầm ngâm: “Lâu lắm mới nghe thấy tiếng cười của em”.
Tôi ngủ trong phòng mình đến nửa đêm nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, từng tiếng từng tiếng, rất khẽ. Chắc không phải có kẻ xấu đến cướp bóc gì chứ? Tôi cầm một chiếc ghế lên, đứng ở phía sau cửa, từ từ mở cửa ra.
Bóng người ở phía cửa cử động, đang định bước vào trong, tôi giơ ghế lên đập vào hắn. Thật không ngờ, bóng người đó giơ tay lên chặn, đôi tay của tôi lập tức bị kềm chặt.
“Em muốn mưu sát à?” Giọng nói này, thật không ngờ là của Chương Ngự.
“Không có việc gì, đêm hôn khuya khoắt, đến gõ cửa làm gì chứ?” Tôi vỗ vỗ vào ngực mình để trấn tĩnh lại.
“Không ngủ được, chúng ta đi ngắm sao đi”. Chương Ngự kéo tay tôi để đi lên sân thượng.
“Bây giờ là nửa đêm”.
“Nửa đêm mới yên tĩnh”.
“Em muốn ngủ”.
“Không được, hãy cùng anh đi ngắm sao”. Lúc anh ngoan cố, thật không thua kém gì Chương Sính.
“Chương Ngự, em phải giết chết anh”. Làm tôi không được ngủ yên, tôi sao có thể không tức giận được chứ.
“Ngắm xong em hãy giết anh có được không?” Anh kéo tay tôi đi lên tận sân thượng.
Sắc trời tối đen như mực, xung quanh yên tĩnh một cách lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng kêu. Bầu trời trong vắt đầy sao lấp lánh, ngôi sao nào cũng sáng rực. Đây là bầu trời sao đẹp nhất tôi từng thấy, vừa trong sạch vừa thuần khiết.
Tôi bất giác bị khung cảnh đẹp lạ thường này hớp hồn, lặng yên ngẩng đầu ngồi ngắm nhìn.
“Mau nhìn kìa, sao băng”. Tôi giống như một đứa trẻ nhỏ, nắm chặt lấy Chương Ngự. Đáng tiếc luồng ánh sáng lung linh đó chỉ xuất hiện trong chốc lát.
Dưới bầu trời sao tuyệt đẹp lúc này, tôi nhớ đến Tiêu Viễn. Tình yêu của tôi và anh ấy giống như sao băng này, chỉ rực sáng trong một khoảnh khắc, cả quãng đời còn lại này đều u tối, không có chút ánh sáng, rồi dần dần sẽ biến mất.
“Nghĩ gì mà thần người ra thế?” Chương Ngự cứ nhìn tôi chằm chằm.
Tôi ôm chặt hai đầu gối, khẽ thốt ra tên Tiêu Viễn.
Khi nhìn sang Chương Ngự, trông thấy nét mặt có vẻ bực bội của anh, “Tôi hẹn cùng ngắm sao, không hy vọng cô ta lại luôn nghĩ đến người khác”.
Tôi lắc lắc đầu, cố ép mình không được nghĩ đến Tiêu Viễn nữa. “Hi, nghe nói mỗi ngôi sao chính là linh hồn của một người. Anh hãy giúp em tìm ra ngôi sao của mẹ em được không?” Lúc này đây, tôi tình nguyện làm kẻ mê tín.
Chương Ngự cười, chỉ về phía ngôi sao sáng nhất ở đằng xa, “Hình như là ngôi sao đó”.
Tôi cười thật tươi với ngôi sao đó, “Mẹ ơi, mẹ có t...