người đều lần lượt giải tán, Viên Viên ngồi xe của Quách Phẩm Tự, tôi không đi cùng bọn họ, không muốn xen vào giữa làm kỳ đà cản mũi, họ cần phải đi tận hưởng thế giới của hai người.
Cuối cùng Viên Viên đã tìm được hạnh phúc của cô, Quách Phẩm Tự và Viên Viên đều dũng cảm hy sinh cho tình yêu, khiến tôi tin tưởng rằng, họ chắc chắn sẽ đi đến đích.
Trên cửa nhà tôi lại bị dán một mảnh giấy: “Chúng ta đi đắp người tuyết”. Bên góc phải vẫn vẽ một con cá mực đang nhe răng giơ vuốt, tua rua quấn quanh.
Trong đêm tối lạnh lẽo cô đơn như thế này, anh có thể đến an ủi tôi, một người bạn như vậy còn có gì đáng phải hoài nghi nữa đây? Chương Ngự luôn có thể tìm thấy được những nơi khiến người khác vui mừng ngạc nhiên, vùng tuyết bằng phẳng đó, giống như một đám mây kéo từ trên trời xuống, không có chút tì vết gì. Anh kéo tay tôi đi một vòng trên tuyết, sau đó quay đầu lại đếm số dấu chân chúng tôi đã đi qua.
“Chương Ngự, taijsao dấu chân của em lại ít thế, mà dấu chân của anh lại nhiều thế?” Rõ ràng anh cao hơn tôi, lẽ ra số bước chân của anh phải ít hơn tôi mới phải.
“Chỉ có thể chứng minh rằng, khi em bước một bước, anh đã bước được rất nhiều bước”.
“Chúng ta đắp người tuyết nhé”. Tôi lên tiếng đề nghị, bởi vì đã rất lâu chưa tìm lại được niềm vui thuở thơ ấu.
Chương Ngự và tôi cởi áo khoác ra, cố gắng lăn quả cầu tuyết. Mặc dù tay tê cóng, nhưng trong lòng lại rất ấm áp.
Chương Ngự nhét một nắm tuyết to vào trong cổ áo tôi, tôi kêu lên thất thanh, “Chương Ngự, anh quá đáng quá”. Sau đó nhân cơ hội nhét một quả cầu tuyết nhỏ giấu sau lưng vào trong cổ anh. Anh cũng học theo bộ dạng của tôi, vừa tức giận vừa buồn cười, lấy quả cầu tuyết ném tôi.
Cả hai người cứ ném qua ném lại, không ai chịu nhường ai, cuối cùng làm cho quần áo ướt sượt hết.
Chạy mệt rồi, chúng tôi bắt đầu chuyên tâm đắp người tuyết.
Người tuyết được đắp xong, béo múp, cái bụng to kềnh, lắp thêm mũi và mắt nữa, trông rất giống nhị sư huynh.
Chương Ngự cười to, “Còn không mau đến chụp ảnh chung? Nhị sư huynh của em đấy”.
“Anh ta là giả đấy, anh mới là thật”. Tôi chỉ vào Chương Ngự.
Chương Ngự trở tay không kịp trước cú đòn phản kích của tôi, mãi hồi lâu mới thốt ra một câu: “Bao giờ anh sẽ được làm đại sư huynh một lần?”
-- K e n h T r u y e n . P r o --
Chương 10: Chương Ngự, thà rằng không gặp gỡ
Tôi không thể phân biệt nổi đó là thực hay là ảo giác, không dám dừng lại, thế nên, cứ tiếp tục bước đi. Khi bước qua chiếc cầu vượt lúc Chương Ngự đến đã đứng ở đó, nhìn xuống dưới mới chợt nhận ra, thì ra đứng từ đây nhìn, bóng hình trước cửa Macdonal vẫn rõ nét như vậy.