quá đặc biệt, không thể không khiến tôi quan tâm nhiều hơn một chút.
Chiều hôm nay có trận tuyết đầu tiên của năm, lễ ra mắt của bộ phim điện ảnh mà Viên Viên tham gia đã chọn vào ngày hôm nay, tại Bắc Kinh. Cô đặc biệt từ Mỹ trở về nước, không biết là vì lễ ra mắt bộ phim hay là vì Quách Phẩm Tự, hai người vừa gặp mặt đã chuyện trò rôm rả, chẳng buồn để ý đến người bạn thân nhất tôi đây.
Chương Ngự cũng đến dự, mặc một bộ comple trắng sạch đẹp, trông phong độ và điển trai. Giang Nhã khoác tay anh, nhưng anh không cùng Giang Nhã ngồi vào hàng ghế khách mời danh dự, khiến cho rất nhiều phóng viên không thể nào chụp được bức ảnh giá trị.
Viên Viên có vẻ hơi sùng bái minh tinh, vừa nhìn thấy Giang Nhã đã vội đến chụp chung.
Quách Phẩm Tự ở sau dặn dò cô: “Em đi chậm một chút, nhìn dây điện dưới đất”.
Tôi trêu Quách Phẩm Tự: “Sao quan tâm đến Viên Viên nhà chúng tôi thế. Sao trước đây em không phát hiện ra anh là một người đàn ông ưu tú nhỉ?”
“Trước đây em chưa bao giờ nhìn trực diện, sao có thể biết được tôi là con người như thế nào chứ?”
“Lẽ nào trước đây em đều nhìn anh như thế này sao?” Tôi liếc xéo nhìn Quách Phẩm Tự, khóe mắt lại nhìn thấy Chương Ngự.
“À,… anh Tự, nhường đường, em phải đi vệ sinh”.
Vẫn là ngón cũ rích đó, cứ gặp phải tình huống ngượng ngùng là tôi lại trốn vào nhà vệ sinh.
Tôi trốn trong nhà vệ sinh hồi lâu, nhìn đồng hồ, sắp bắt đầu buổi lễ rồi, tôi mới chui ra.
Không ngờ Chương Ngự vẫn còn đợi ở trước cửa, nét mặt như mất hết kiên nhẫn, nói: “Anh còn đang định tổ chức đội ngũ đi vớt đây”.
Thà là chết chìm trong nhà vệ sinh cho xong.
“Anh xin lỗi”. Không biết tại sao anh lại xin lỗi tôi, anh không làm sai chuyện gì mà. Anh và Tiêu Càn Quang đã vạch mặt nhau, thì phải đối kháng đến cùng, không phải anh chết thì là tôi chết, nếu như có chút nhân từ mềm lòng theo kiểu nữ giới, thì rất có thể sẽ mất mạng. Nhưng trong thời khắc then chốt, Chương Ngự vẫn tha cho Tiêu Viễn, điều này đã đủ để tôi cảm kích lắm rồi.
“Em mới là người phải nói lời xin lỗi. Trước đây, em không hiểu chuyện, đã làm phiền anh rồi”.
Sắc mặt Chương Ngự rất tệ, còn tệ hơn lúc nãy, “Em biết là tốt rồi”.
Giang Nhã đứng ở phía bên kia hành lang nhìn về phía chúng tôi.
“Hồng nhan tri kỷ của anh đã ra tìm rồi đấy”.
Buổi lễ ra mắt sắp sửa bắt đầu, ống kính của các phóng viên đều hướng về Giang Nhã. Giang Nhã và Chương Ngự, có lẽ là một đôi hoàn mỹ nhất dưới ánh đèn máy quay?
Chương Ngự bước nhanh về phía đại sảnh, ngay cả động tác quay người bước đi của anh cũng hoàn mỹ vô cùng, nhanh nhẹn rắn rỏi, không chê vào đâu được.
Một người đàn ông như vậy, sao lại phải nói xin lỗi tôi?
Nhìn bóng lưng Chương Ngự, tôi cảm thấy trái tim mình mất đi một mảnh, không thể nào có thể bù đắp được.
Sau khi xem xong buổi lễ ra mắt khởi chiếu, mọi...