xanh lam của anh, sau đó khóc như mưa. Tôi đứng ở cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra, cảm giác khóe mắt nóng ran.
Tôi cứ đợi mãi ở trước cửa nhà Chương Ngự, tôi không tin anh lại không về nhà.
Khi đợi quá mệt, bèn ngồi phệt xuống đất, giờ tôi cần phải chạy thi với nghị lực và dũng khí của mình, vì Tiêu Viễn, không thể thua.
Cuối cùng Chương Ngự cũng xuất hiện, lạnh lùng nhìn tôi, không còn tình cảm ấm áp trước đây.
“Em vào đi”.
Sau khi vào nhà, anh đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi đợi ở phòng khách rất lâu, lâu đến độ tôi cảm thấy như đã trải qua một thế kỷ.
Chương Ngự tắm xong, mặc áo choàng bước ra, trên tay cầm loại rượu vang anh yêu thích. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy thân hình cao lớn của anh, cảm giác bị đè nén, thế nên chuyển ánh mắt sang ly rượu vang đó.
Dưới ánh đèn, màu chất lỏng trong cốc pha lê sáng lên ánh sáng lấp lánh, chất lỏng màu đỏ đậm bên trong khẽ lay chuyển, tỏa ra mùi thơm nồng.
“Em có muốn uống một ly không?” Con ngươi đen tuyền của Chương Ngự nhìn tôi chằm chằm.
Tôi gật đầu, “Được”. Chất lỏng màu đỏ đậm này có lẽ giúp tôi trình bày suy nghĩ của mình một cách lưu loát hơn, không đến nỗi bị thiếu hụt dũng khí.
Một ly, hai ly, “Rượu là thứ khiến người ta bị nghiện”. Tôi nói không được rành rọt cho lắm.
“Đủ rồi”. Chương Ngự giành lấy ly rượu trên tay tôi: “Em tìm anh chẳng phải vì Tiêu Viễn sao?”
Đúng vậy, vì Tiêu Viễn, nhưng khi đối diện với Chương Ngự tôi lại không thốt nên lời. “Em đi đi, Khả Lạc. Anh có nguyên tắc làm việc của mình”. Ngữ khí của Chương Ngự thể hiện rõ không hề có cơ hội lay chuyển.
“Không, Chương Ngự”. Tôi không thể đi, tôi mà đi, Tiêu Viễn sẽ tiêu luôn, “Tiêu Viễn vô tội mà, anh ấy không làm gì cả”. Tôi kích động nói.
“Bố mẹ cậu ta không biết cậu ta vô tội sao?” Chương Ngự nheo mắt trầm mặc nhưng phẫn nộ: “Chương Ngự làm gì cũng có cách suy nghĩ của mình”. Tôi cảm thấy rất buồn vì sự bất lực của mình, không kìm nổi, nước mắt rơi lã chã, “Chương Ngự, xin lỗi, đã làm phiền anh rồi...” Xem ra, là tại tôi không biết tự lượng sức mình, đã phí công đến đây.
Tôi từ từ đi ra ngoài, mỗi bước đi đều đau lòng thay cho Tiêu Viễn.
Chương Ngự ở phía sau hét gọi tôi, “Khả Lạc, em vẫn còn yêu Tiêu Viễn như vậy sao? Sẵn sàng bỏ mặc tất cả vì cậu ta sao?”
Tôi không trả lời câu hỏi của Chương Ngự, cũng không quay đầu lại.
Tôi không biết sự đau lòng này có phải là tình yêu hay không, có thể tôi đã không còn sức lực để yêu bất cứ ai nữa, chỉ đơn thuần cảm thấy buồn thay cho Tiêu Viễn.
Con người ai cũng có một phần kiên trì, cho dù sự cố chấp đó đúng hay sai, nhưng đã lựa chọn, thì nên dốc hết sức để bảo vệ.
5. Sự ấm áp không phải ai cũng có thể trao tặng
Trời vào đông, thời tiết buốt giá đột ngột. Tôi bị cảm, nghẹt mũi, vừa chảy nước mũi, vừa chảy nước mắt.