Cậu ấy cũng cười, thản nhiên nói: “Cậu chỉ nói lộn xộn nào là canh gì, rau gì, mình cũng không nghe rõ lắm!”
Tôi hận không thể tìm được một lỗ nẻ nào dưới đất để chui xuống.
“Thực ra, cũng không có gì!” Chương Ngự cười rất gian xảo, “Rất nhiều người khi ngủ cũng hay nói mê”.
“Nhưng tôi bình thường vốn không hề nói mê!” Tôi hơi bực mình, lớn tiếng nói với anh ta.
“Hiểu rồi, chỉ tại vì hôm nay lo lắng quá thôi!” Anh ta lại cười.
“Buồn cười lắm à? Một quý ông sẽ không bao giờ cười nhạo người khác ở nơi công cộng cả”. Xấu hổ lẫn với khó chịu, tôi chợt trở nên tức giận, con người trước mặt khiến tôi thấy vô cùng căm ghét, không cần biết anh ta là anh trai của ai, cũng không cần biết địa vị của anh ta là gì, tôi quyết định rồi, sẽ ghét anh ta đến cùng.
Chương Sính thấy không khí có vẻ căng thẳng, vội vàng cắt ngang, “Anh, em cũng chưa giới thiệu với anh, cô ấy là...”
“Tôi là Tiểu Khả”. Đành phải tự động khai báo thôi, chứ nếu đợi Chương Sính giới thiệu, Chương Ngự nhất định sẽ cười cái tên của tôi.
“Là chữ Khả trong từ “khả lạc” (Cola) à? Anh ta nhìn tôi một hồi, đột nhiên hỏi.
Tôi gần như muốn sùi bọt mép ngã lăn ra mà chết mất. Tại sao sau khi nghe tôi giới thiệu như vậy, mọi người đều hỏi “là chữ Khả trong từ “khả ái” à?”, còn anh ta thì lại đi hỏi là Khả trong từ “khả lạc” (Cola) à?
“Đúng, Khả của “khả lạc”! Không sai, tôi tên là Điền Khả Lạc!” Tôi ngạo mạn ngước nhìn anh ta, bây giờ thì anh chẳng còn gì để hỏi nữa rồi chứ?
Ai ngờ được người ta lại hỏi tiếp: “Vậy là … Coca Cola hay là Pepsi Cola?”
Đúng là ngất luôn! Chương Sính là người phóng khoáng độ lượng như thế tại sao lại có một ông anh “xui xẻo” thế này. Chắc chắn không phải ruột thịt rồi, hoặc là tên Chương Ngự này được nhặt ở ngoài đường về. Tôi ác ý nghĩ vậy.
Lúc Tiêu Viễn quay lại, tôi đang tức giận thổi phù phù cốc trà, hết cốc này đến cốc khác, uống đến căng cả bụng.
“Sư huynh cũng ở đây à?” Người đầu tiên Tiêu Viễn để ý đến lại là con Cá Mực đáng ghét ấy.
“Đúng lúc gặp được Chương Sính và cô bạn nó ở đây, đến cùng uống cốc trà”. Cá Mực dùng các “tua rua” của mình bám vào vai Tiêu Viễn. Thì ra họ đã thân nhau đến thế?
Tiêu Viễn lúc này mới nhìn tôi, “Sắc mặt sao mà khó coi thế? Lúc nãy họp ngủ còn chưa đủ à?”
“Dễ coi mới là lạ!” Tôi lầm bầm.
“Làm sao thế?” Tiêu Viễn ngồi xuống cạnh tôi, “Uống trà nhiều quá tối lại không ngủ được”. Anh thản nhiên cầm lấy cốc trà của tôi uống như cốc của mình.
Giọng nói dịu dàng của anh là tai tôi tê mê, ngắm nhìn khuôn mặt khôi ngô của anh, lòng tôi ngập tràn niềm hạnh phúc. Trong một góc nhỏ của trái tim, những cảm xúc dịu nhẹ ấy không ngừng sinh sôi, nở rộng, như muốn trào ra khỏi lồng ngực.