“Làm sao có thể như thế? Hôm qua tôi cũng ở đây mà!” Tôi khập khiễng đi vào bên trong.
Có ma rồi! Nội thất trong phòng không giống như ngày hôm qua, diện tích cũng rộng hơn rất nhiều, chẳng lẽ…
“Có mà!” Tôi kêu to.
Anh ta lập tức giơ tay bịt chặt miệng tôi lại.
Nỗi sợ hãi trong lòng không thể phát tác ra được, lại bị anh ta bịt chặt đến sắp nghẹt thở, tôi đột nhiên có mong muốn được sống, liền nhằm vào cánh tay anh ta mà cắn.
Anh rít lên một hơi, “Sao cô lại cắn người?”
“Ai bảo anh giữ chặt tôi?”
“Ai bảo cô hét loạn lên?”
“Nhưng mà, đúng là có ma! Hôm qua chính tôi ở phòng 601 này, hôm nay đã thay đổi rồi!” Tôi giơ thẻ phòng lên để nhấn mạnh.
“Ồ? Nhưng bây giờ cô lại đang đứng ở phòng 701”.
“Làm sao thế được! Tôi đã đếm số tầng khi lên mà, chắc chắn là 601, không sai được”.
Anh ta không nói lời nào, chằm chằm nhìn tôi hồi lâu đột nhiên cười, “Tòa lầu này không có tầng 4, cô không biết sao?”
Tôi trân trối nhìn lên biển số 701 trên cửa phòng, tại sao trước đó lại không chú ý đến chứ?
Tôi há hốc mồm, nói không thành tiếng, hận không thể nhảy lầu qua cửa sổ. Ông trời ơi, sao cứ trêu đùa tôi mãi thế này, cứ biến tôi thành trò cười.
“Tiêu Viễn và Chương Sính đang đi tìm cô khắp nơi đấy”. Cá Mực rót cho tôi một cốc nước, bảo tôi ngồi xuống.
Tôi chỉ chỉ vào mông mình, trừng mắt nhìn anh ta. Thật là đạo đức giả, lúc nãy mở cửa không hề báo trước mới hại tôi ngã một cú thảm hại đến thế, bây giờ lại còn giả nhân giả nghĩa muốn mời tôi ngồi xuống…
Cá Mực cười cười, “Vậy cô uống chút nước đi, tôi gọi điện cho họ quay lại”.
Tiêu Viễn và Chương Sính nhìn thấy tôi đều đồng thanh hỏi: “Cả buổi chiều đi đâu hả?” Tuy rằng sắc mặt đều không được dễ coi cho lắm, nhưng giọng điệu đó rõ ràng là rất ôn hòa. Tôi cảm động đến nỗi nước mắt như mưa. Thử nghĩ mà xem, hai người bạn hơn hai năm không gặp cũng chẳng liên lạc gì, vừa mới gặp lại mà vẫn quan tâm đến tôi như trước, tôi có thể không cảm động được sao?
“Đi dạo ở bên ngoài, tiện thể ăn mấy xiên thịt nướng và canh chua cay”. Tôi nói lí nhí.
“Em…” Tiêu Viễn nhìn tôi, đột nhiên không nói gì, có vẻ như hơi giận.
“Tại sao lại một mình ra ngoài ăn chứ?” Giọng lớp trưởng cũng rất nghiêm khắc, đấy mới lỡ ăn có một chút đồ ăn nhẹ đấy, chứ nếu tôi ra ngoài săn ở nhà hàng, xem điệu bộ này, họ chắc giận tôi chết mất.
“Tìm em cả buổi chiều, gọi vào di động thì không nghe máy, bọn anh đến bây giờ còn chưa ăn cơm tối đây này”. Tiêu Viễn nói.
“Anh vốn không biết số điện thoại của em…” Lúc này, tôi thấy phản xạ của mình vẫn thật nhanh, khi anh đi, tôi còn chưa có di động mà, anh làm sao biết số của tôi chứ?