/>
Mọi thứ đều quá tốt đẹp, làm tôi không cầm được một chút cay cay trong khóe mắt, nước mắt cứ thế rơi xuống.
“Cô bé, tại sao lại khóc rồi?” Cá Mực đáng ghét cố ý làm tôi khó xử, còn đưa cho một chiếc khăn giấy. Mọi người đều hướng ánh mắt về phía tôi.
“Xin lỗi, tôi ra ngoài một chút!” Tôi vội lách người qua Tiêu Viễn, nhanh chóng rời khỏi đó.
Tiêu Viễn, luôn dễ dàng làm rung động trái tim mẫn cảm của tôi. Tôi nhận ra rằng tôi có thể không yêu bản thân mình, nhưng không thể không yêu Tiêu Viễn.
Hơn hai năm qua, tình cảm tôi dành cho anh vẫn không hề thay đổi, ngay cả mỗi nhịp tim đơn điệu cũng vì sự xuất hiện trở lại của anh mà đập nhanh hơn, trở nên rối loạn hơn.
Còn anh thì sao? Hai năm nay có phải anh đã có mối tình mới? Hay là cũng giống như tôi, đau khổ giữ chặt một mối tình duy nhất trong tim, chờ đợi nửa kia xuất hiện?
Tôi rất sợ Tiêu Viễn đã thay đổi rồi, mà tôi thì vẫn ngu ngốc đứng yên ở chỗ cũ, kiên trì chờ đợi.
Lang thang cả một buổi chiều ở bên ngoài, những dao động của cảm xúc cũng dần bình tĩnh lại. Tôi trở về khách sạn mà mình đang tạm trú.
Vừa mới ăn hơi nhiều đồ ăn vặt, để tiêu hóa, tôi quyết tâm leo cầu thang bộ.
Trên cầu thang đều lắp đèn cảm ứng, mỗi lần lên một tầng, tôi lại cố ho mạnh hai tiếng để đèn sáng. Lên được vài tầng, chân thì chưa việc gì mà họng đã bắt đầu đau.
Trong bụng nhẩm đếm số tầng, đếm đến số sáu thì thở phào, cuối cùng cũng lên đến nơi rồi.
Rút chiếc thẻ phòng vừa mới nhận lại ra mở cửa, nhưng chẳng thấy có phản ứng gì.
Cửa phòng lúc đó lại bật mở ra, tôi ngã ngược vào trong phòng, mông ngồi phịch xuống dưới đất, hai mắt nổ đom đóm.
Tôi hầm hầm quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng tắm xuất hiện ngay trước mắt.
2. Tôi và Tiêu Viễn chỉ biết im lặng nhìn nhau
“Chương Ngự?” Có phải vừa rồi ngã đau quá, nên xuất hiện ảo giác không?
“Tại sao anh lại ở trong phòng của tôi?” Tôi khổ sở đứng dậy, xoa xoa cái mông, cú ngã vừa rồi quả không nhẹ, chắc phải mất ba đến năm ngày mới hết đau được.
Anh ta rõ ràng vừa mới tắm xong, những giọt nước trên tóc vẫn còn tí tách rơi, người anh ta tỏa ra mùi xà bông thoang thoảng.
Anh ta nhìn tôi không hiểu ra làm sao, đôi mắt sắc sảo mang thần thái của một con chim ưng, không thể phủ nhận, kẻ tồi tệ này thực sự rất đẹp trai.
“Tại sao anh lại ở trong phòng của tôi?” Tôi hít hơi hỏi lại một lần nữa.
Mặt anh ta dở cười dở khóc, “Hôm qua tôi đã ở đây rồi, làm sao lại biến thành phòng của cô chứ?... Tất nhiên, nếu cô muốn chuyển vào đây ở cùng, thì tôi cũng không có ý kiến gì.
Giọng điệu bỡn cợt của anh ta khiến người khác không chịu được, chỉ muốn đâm vài nhát vào mặt, để tránh gây họa cho dân chúng sau này....