Hắn thật không biết điều, sán lại gần hỏi: “Em gái, em xinh quá, học ở lớp nào vậy?”
“Giáo viên của chúng tôi dặn rằng, nhất định không được nói cho những kẻ khả nghi biết mình học ở lớp nào, tránh việc họ bén mùi mà tìm đến!”. Tôi ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của hắn, làm cho hai nam sinh đang ngồi nghỉ ở khu bên cạnh phá lên cười.
Một trong hai nam sinh đó là lớp trưởng Chương Sính của chúng tôi, còn một người dáng cao ráo, mặc bộ thể thao trắng, da cũng trắng, khi cười làm người ta cảm giác lấp lánh như nhìn thấy ánh mặt trời trên biển vậy. Tuy nhiên, ánh mắt anh lại hướng về phía tên háo sắc đứng cạnh tôi. Điều đó làm tôi cảm thấy hụt hẫng.
Các bạn trong tổ tập thể dục nhìn thấy anh chàng cao to ấy đều ngạc nhiên reo lên: “Trời ơi, Tiêu Viễn kìa, cậu ấy chính là Tiêu Viễn!”
Nghe thấy mọi người gọi, Tiêu Viễn và Chương Sính đứng dậy bước đi.
Đi được khoảng mười mấy mét, cậu bèn quay đầu lại cười với mọi người, vẻ mặt rạng rỡ ấy lập tức làm rộ lên một trận huyên náo.
Thì ra đó là Tiêu Viễn! Một người mới hoàn mỹ làm sao!
Sau khi tập erobic xong, đi đến nhà ăn, tôi vẫn còn nghĩ, người đẹp trai như Tiêu Viễn thật là hiếm gặp.
Nhà ăn ở đại học Q mỗi buổi trưa đều có món canh trứng cà chua, món canh này không những ngon mà còn miễn phí nữa.
Tôi múc một bát canh miễn phí thật to đi từ đầu bên này đến cuối bên kia của nhà ăn, tay bị bát canh nóng làm tê cứng, muốn để xuống, lại không nỡ, làm sao có thể để cho người khác một cách dễ dàng vậy được?
Cố nhịn, cố nhịn, tôi tự nhủ, kiên trì chính là thắng lợi!
Khi cách bàn ăn tôi chọn còn khoảng hơn năm mét nữa, ai ngờ được, một nam sinh ngồi ở bàn phía trước tôi bỗng nhiên đứng lên, tôi cũng không kịp tránh, thế là tiêu tan bát canh của tôi.
Là ai vậy chứ! Tôi tức khi ngùn ngụt, trợn mắt như phát điên, nhưng giây phút nhìn thấy anh chàng đó, vội im bặt - thật không ngờ lại là Tiêu Viễn !
Nhìn trên đỉnh đầu Tiêu Viễn như mọc đầy hoa lá, nước canh chảy ròng ròng, cả bộ đồ thể thao trắng tinh cũng bẩn mất rồi, đúng thật là kinh khủng.
“Xin lỗi, xin lỗi!” Tôi sợ hãi hoảng hốt xin lỗi, chỉ còn chút nữa thôi là cách mạng đã thành công, thế mà giờ lại thành công cốc.
Tiêu Viễn ban đầu giận dữ nhìn sang phía tôi, sau đó lại mỉm cười, chắc bị bát canh của tôi làm nóng đầu thành ra ngớ ngẩn mất rồi, nếu không thì là đầu óc có vấn đề.
“Sao lại là cậu?” Vẻ mặt của cậu ấy giống như một đứa bé lười biếng, “Cậu phải giặt quần áo giúp tôi !”
“Không vấn đề gì!” Tôi vội vàng thận trọng nở nụ cười lấy lòng, nói ra họ tên của mình, “Tôi là Điền Khả Lạc, học lớp Quản trị Viễn thông, cậu có thể mang đến lúc nào cũng được!” Tôi chỉ chỉ bộ thể thao ngấm đầy nước trên người cậu ấy.
Ăn cơm xong, quay trở lại lớp học đã thấy Tiêu Viễn ôm một bọc to quần áo đứng đợi tôi ở cửa lớp, ...