phải không? Ngày mai còn đến muộn nữa thì sẽ trừ lương của cô!”
Con người ta lúc bị đen đủi uống phải cốc nước lạnh thôi cũng bị giắt răng.
Thứ năm, 5 giờ đã dậy khỏi giường, đến Cục sớm trước nửa tiếng.
Thứ sáu cũng như vậy, lại đến sớm trước một tiếng. Về sau căn chuẩn giờ đi làm, không hề đến muộn nữa.
Tổ trưởng thấy vậy rất vui, nói với mọi người trong phòng: “Nhìn Điền Khả Lạc đấy, mỗi ngày đều đến sớm, còn giúp mọi người lấy nước nóng, mọi người nên học tập cô ấy đi”.
Sáng hôm nay thật là trùng hợp, đường ống nước trên lầu nhà tôi bị hỏng, nước tràn ra phòng bếp và nhà vệ sinh, mẹ tôi lại không có nhà, tôi lấy giẻ lau thấm, chặn, bịt, làm đủ mọi cách để ngăn nước chảy.
Tôi nhìn đồng hồ, lại đến muộn mất rồi, vội vàng lao ra ngõ, bắt taxi đến thẳng Cục.
May mà Tổ trưởng không có ở đây, văn phòng chỉ có mình Tiểu Lưu. Tôi rút gói bánh quy trong ngăn bàn ra, nhét vội vào mồm hai cái, buổi sáng bận quá cũng quên mất chưa ăn sáng.
“Tổ trưởng chưa đến à?” Tôi vừa ăn vừa hỏi.
“Đến rồi lại đi rồi”. Tiểu Lưu nháy mắt với tôi.
“Làm sao thế? Mặt bạn bị chuột rút à?” Tôi nhận thấy biểu hiện của cô ta thật lạ lùng.
“Chào Tổ trưởng ạ!” Tiểu Lưu đứng dậy nhìn về phía sau tôi.
“Tổ trưởng? Đợi… đợi…, tổ trưởng…” Cả cái bánh to mắc nghẹn trong cổ họng.
“Điền Khả Lạc, cô lại đến muộn!” Tổ trưởng nhìn thấy tôi, nghiêm giọng nói.
Tôi muốn nuốt cái bánh xuống để giải thích với ông ta, ai ngờ trong lúc cuống, lại bị sặc, ho sù sụ.
Tổ trưởng vội vàng rót cho tôi cốc nước, “Uống nước cái đã, vội cái gì?”
Tôi thở hổn hền, hỏi: “Uống hết nước có trừ lương của tôi nữa không?” Đó là tiền mồ hôi xương máu mà! Không thể vì đi muộn mà trừ lương của tôi được.
“Trừ lương?” Tổ trưởng cười khùng khục, “Tôi đâu có quyền trừ lương của cô, chỉ là dọa cô thế thôi!”
“Phù”. Tôi thở phào, “Lấy chuyện gì ra dọa tôi thì không lấy, sao lại lấy một việc quan trọng như thế để dọa tôi…”
Không biết rằng tôi coi trọng tiền lương đến mức nào sao? Trừ lương rồi thì tôi lấy gì mà ăn chứ?
“Tôi sai rồi, được chưa?” Thái độ của tổ trưởng hôm nay cực kỳ tốt.
Tôi uống một ngụm nước, “Hôm nay có việc gì quan trọng à? Ngài cứ giao phó ạ!”
“Ngài tổng giám sát kỹ thuật mới đến nói, nếu cô đi làm thì đến phòng làm việc gặp anh ta”.
Tôi không hề nghĩ được rằng, tổng giám sát kỹ thuật mới lại là Tiêu Viễn.
Chương 3: Có bao nhiêu mối tình có thể làm lại được từ đầu?
“Ngốc ạ, chẳng lẽ em không hiểu sao? Từ trước đến nay người anh yêu chỉ có mình em!” Tiêu Viễn ôm chặt lấy tôi, giọng nói tha thiết.
Tim đau gần như muốn nghẹt thở, tại sao? Tại sao bao nhiêu năm trôi qua rồi mới nói với tôi những điều này?