Tiêu Viễn đứng trước mặt tôi, cười nói: “Điền Khả Lạc, anh biết ngay là em mà, em không ngờ được là anh phải không?”
Tôi không kiềm chế được nỗi xúc động trong lòng, ngay cả giọng nói cũng run lập cập, “Tiêu Viễn! Là anh thật sao?”
“Nếu là giả cho đổi lại. Đúng là anh đây”. Anh kéo tay tôi lại, ấm áp. Rõ ràng không phải là mơ.
“Tại sao anh lại trở thành Tổng giám sát kỹ thuật chứ?” Tôi hỏi. Anh xuất ngoại mới hơn bốn năm, nhanh nhất cũng chỉ vừa học xong chương trình tiến sĩ.
“Chuyện này rất dài dòng, có dịp anh sẽ kể cho em nghe”. Tiêu Viễn nhìn tôi cười, rồi không nói thêm gì nữa.
Ngồi trong phòng làm việc của Tiêu Viễn, nghe tiếng nhạc du dương, nhấm nháp vị trà sữa thơm nồng, hai đứa nhìn nhau không nói nên lời, tôi cảm thấy đây chính là tột cùng của hạnh phúc rồi!
Bao năm qua, tất cả chờ đợi, tất cả nhung nhớ đều hội tụ lại ở cái nhìn đắm đuối, con ngươi của tôi khẽ chuyển động nhẹ về phía đuôi mắt.
Tiêu Viễn nhìn tôi, nhíu mày, “Khả, mắt em không ổn à? Tại sao ánh mắt lạ vậy?”
My God! Tiêu Viễn ơi, chẳng lẽ anh không biết thế nào là liếc mắt đưa tình sao? Hay là động tác diễn xuất của tôi quá kém?
“Đâu có, chỉ là em… chỉ là… chưa ngủ đủ giấc, mắt hơi mỏi”. Tôi ấp úng.
“Sau này, buổi tối trước khi đi ngủ uống trà ít thôi, uống sữa tươi nhiều vào”. Tiêu Viễn dịu dàng cười nói với tôi.
Tổng giám sát kỹ thuật vừa yên vị, Phó tổng giám sát kỹ thuật đã xuất hiện ngay - đây quả đúng là một đại mỹ nhân. Nghe nói là cháu gái của Cục trưởng, là trí thức cao ở nước ngoài về, làm cho các anh chàng độc thân cứ phải xúm xít vây quanh.
Đại mỹ nhân nhìn các chàng trai trong tổ dự án bằng nửa con mắt, duy chỉ đối với Tiêu Viễn lại tỏ ra ân cần quá mức. Tôi thấy vậy trong lòng rất lo sợ, bản thân tôi vốn khong có sức cạnh tranh gì, bây giờ gặp phải đối thủ mạnh như vậy, xem ra ông trời đang thử thách tôi đây!
Mặc dù ở cùng một tổ với Tiêu Viễn, nhưng cơ hội gặp gỡ không nhiều. Có lúc đi ngang qua văn phòng của anh, tôi không kìm chế được phải liếc mắt nhìn vào, toàn thấy Tiêu Viễn đang chăm chú nghiên cứu bản vẽ dự án.
Một hôm, Tiểu Lưu - cùng phòng làm việc với tôi, đột nhiên hỏi: “Chị Điền, có phải chị có ý với Tổng giám sát kỹ thuật Tiêu không?”
Tôi đang uống trà, phụt hết cả nước ra ngoài: “Xin lỗi, tôi bị sặc!” Tôi vội vàng lấy khăn lau bàn.
“Điều đó có gì phải xấu hổ chứ? Sáu chị em gái ở tổ chúng ta đều thầm yêu Tổng giám sát kỹ thuật Tiêu mà”. Tiểu Lưu tiến hành phân tích cụ thể, “Nhưng mà nhìn ưu thế của Phó tổng giám sát kỹ thuật Ngô cao như vậy, em cảm thấy chúng ta vốn đều chẳng có cơ hội!”
Tôi nghe mà lòng quặn thắt, thử nghĩ xem, từng là người yêu chính thức của mình, bảo bối riêng của cá nhân, bây giờ phải đem ra để phân chia với mọi người, lại bị phán đoán cuối cùng sẽ rơi vào tay n...