“Anh muốn quản em à?” Anh vứt đồ ăn xuống, “Em có giỏi thì đừng khóc nữa”.
Tôi gào khóc giống hệt một đứa trẻ, nước mắt nước mũi chảy tùm lum.
“Có phải anh rỗi hơi kiếm việc không?” Chương Ngự lấy khăn lau mặt cho tôi, “Đến tìm em làm gì chứ?”
“Ai mượn anh đến tìm em chứ? Em cũng chẳng đến cầu xin anh”. Tôi vừa khóc vừa nói.
“Đều là tại anh không tốt, biết em đang buồn rồi còn nổi cáu với em”. Anh nhẹ nhàng vỗ vào lưng tôi, “Chúng ta nghĩ giữa hiệp một chút có được không?”
Khóc xong một trận, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn hẳn, Chương Ngự lấy món điểm tâm đã mang đến cho tôi ăn, “Thử một miếng đi, đều là của Dao Hương đặc chế đấy, bên ngoài không có mà ăn đâu”.
Tôi miễn cưỡng ăn vài miếng, tâm trạng cũng đã bình tĩnh một chút. Tôi nói với Chương Ngự: “Mấy hôm nay may mà có anh”.
“Đừng khách sáo với anh như thế, xa cách quá”. Anh tựa người trên giường tôi, lim dim mắt hút thuốc.
Có nhiều khi tôi thật sự rất ngạc nhiên, tôi và Chương Ngự vốn không thuộc một kiểu người, thân phận địa vị cũng cách xa nhau, tại sao lại ngồi cùng với nhau chứ?
Chương Ngự đã luôn ở bên cạnh tôi cho đến khi thoát dần ra khỏi sự đau khổ. Nhìn dáng anh ấy mệt mỏi dựa trên giường nửa thức nửa ngủ, tôi cảm thấy đã không phải với anh.
Mấy hôm nay, anh ấy còn mệt hơn tôi, không chỉ giúp đỡ lo lắng cho rất nhiều việc, mà còn phải xoa dịu những cảm xúc bất ổn của tôi.
“Chương Ngự, nếu anh mệt thì hãy nằm xuống ngủ một lúc đi”. Tôi gọi anh.
Trả lời tôi chỉ là tiếng ngáy của anh.
Nhìn đường nét khôi ngô và hàng râu mờ trên khuôn mặt anh, tôi nhận ra rằng tôi đã không hiểu gì về anh.
Một người đàn ông xuất sắc như thế này tại sao bỗng nhiên lại xâm nhập vào cuộc sống của tôi? Cái người luôn bên cạnh tôi những khi tôi thất vọng nhất, giúp đỡ tôi, an ủi tôi, anh ấy cần gì?
Cần tiền? Anh ấy không thiếu; Cần sắc? Tôi cũng không có. Phụ nữ bên cạnh anh ấy không phải người mẫu thời trang, thì cũng là ngôi sao màn bạc, thiên kim tiểu thư, xem bất kỳ chương trình ti vi, sách báo, tạp chí nào đó thì biết ngay anh ấy được hâm mộ thế nào trong giới phụ nữ.
Hoặc có thể anh ấy chỉ vì lòng tốt bụng thôi, thấy thông cảm với hoàn cảnh của tôi. Chỉ như thế mới có thể giải thích được những hành động của anh.
Nghỉ ngơi mấy này, rồi đến cơ quan làm việc, bắt đầu lao vào vòng xoáy những bận rộn lo lắng của công việc.
Ngày tháng đã hồi phục lại, để tiếp tục theo chu kỳ xoay của nó.
Tôi thỉnh thoảng mới nhìn thấy Tiêu Viễn và Ngô Duyệt ở tầng dưới của cơ quan. Nhìn thấy từ xa, liền vội vàng tránh đi.
Nhìn đàn ngỗng trời bay ngang qua bầu trời, biết rằng mùa thu đã trôi qua rồi, mùa đông lại sắp đến.
Buổi tối, tôi thường không ngủ được, suy nghĩ rất nhiều chuyện, lặp đi lặp lại, nhưng không sao có thể nghĩ thông suốt được việc gì.