dụ như tại sao mẹ lại ly hôn với bố? Tại sao mẹ không bao giờ nhắc đến ông trước mặt tôi? Lại còn rõ ràng sống trong cùng một thành phố mà cho đến lúc chết cũng không liên lạc với nhau?
Nằm trên giường, lăn qua lăn lại, nằm nghiêng, nằm ngửa, nằm sấp, đã thử đủ hết mọi tư thế mà vẫn không thể nào ngủ được. Mắt mở trừng trừng nhìn vào bóng đêm, tâm trạng lo lắng sốt ruột.
Tôi quên không tắt máy di động, để ở kệ ti vi ngoài phòng khách. Đang lúc đêm khuya thanh vắng, nó bỗng reo lên, âm thanh vô cùng nhức tai.
Lười không muốn ra nghe, ban đêm tìm tôi chỉ có thể là Tiêu Viễn, anh gọi điện thoại đến có thể chỉ là muốn nói với tôi rằng máy di động của tôi quên chưa tắt.
Tiêu Viễn ơi là Tiêu Viễn, đêm khuya như thế này, có phải anh cũng mất ngủ không?
Nếu như không vì sợ rơi vào người đi đường, tôi thật sự muốn vứt chiếc điện thoại đáng ghét đó qua cửa sổ. Tôi đành phải nhấc người dậy, lướt mắt qua số hiển thị cuộc gọi, thì lại là một kẻ rỗi hơi khác, Chương Ngự.
“Có việc gì mà gọi giữa đêm hôm thế này vậy?” Đang nằm lâu, tự nhiên đứng dậy, tôi cảm thấy trước mắt tối đen.
“Hội đánh bài vừa tan cuộc, hỏi xem em đã ngủ chưa, nếu chưa thì ra đây...”
Anh chưa nói hết lời, chân tôi đã mềm nhũn ra, quỳ sụp xuống dưới đất.
“Sao thế? Điền Khả Lạc?”
Phải qua khoảng năm sáu phút, tôi mới cảm thấy mọi thứ xung quanh trở lại bình thường, đi tìm máy di động, nó đã bị văng xuống dưới gầm tủ.
Tôi bò ra dưới đất, muốn với lấy nó, nhưng cánh tay ngắn quá, không tài nào với tới được.
Ngoài cửa, giọng nói của Chương Ngự vô cùng sốt ruột vọng vào, “Khả Khả, anh đếm đến 10, em không mở cửa là anh gọi cảnh sát đấy”.
“Đừng”. Tôi vô cùng khổ sở cuống cuồng ra mở cửa.
Chương Ngự đang đi đi lại lại ngoài cửa, thở hổn hển.
“Sao anh lại đến đây?” Tôi lau bụi dính trên mặt, hỏi. Lúc nãy vì cố lấy di động, mặt úp sát xuống gầm tủ đầy bụi.
“Anh đến để xem em lại diễn trò gì mới?” Chương Ngự ngang nhiên bước vào trong nhà.
“Nửa đêm rồi, anh đừng vào nữa”.
Tôi đi theo sau anh, hắt hơi một cái rõ to, đều là do bụi bặm ở dưới gầm tủ gây ra cả, hôm sau nhất định phải quét dọn sạch sẽ một lượt.
“Nói cho anh biết, em một mình ở nhà bận rộn việc gì hả?” Thái độ của Chương Ngự khiến người ta không biết là anh đang tức giận hay đang cười nữa.
“Không, không... gì cả”. Tôi ấp úng gãi đầu.
“Thảo nào mà rối tung lên thế. Đầu tiên phải kéo mớ ăng ten bù xù này ra đã, nếu không bắt tín hiệu sẽ rất tạp nham”. Chương Ngự chỉ vào tóc tôi nói.
“Ở đâu có ăng ten?” Tôi vuốt vuốt mái tóc lòa xòa trước trán. Kỳ quặc, chúng dựng ngược lên từ lúc nào thế này? Không phải là do lúc nãy nằm sấp xuống ngủ nên bị đè ngược lên đấy chứ?
Tôi xoa xoa đỉnh đầu, nhắc anh, “Điện thoại của anh đang kêu kìa”.