đã nói Kiến Quân và Vỹ là hai thái cực khác nhau. Vỹ mực thước, đúng giờ. Làm việc có nguyên tắc. Cha tôi thường hay ca ngợi, còn Quân thì hay bốc đồng, điều này khiến Quân ghét Vỹ, gọi Vỹ là cái “đồng hồ quả lắc”, là con người máy. Bất cứ việc gì cũng phải canh cho đúng giờ. Cả hai gần như không hề nói chuyện với nhau.
Hôm ấy Vỹ vẫn đến kèm cho tôi. Chỉ còn hơn tháng nữa là kỳ thi tốt nghiệp đến và sau khi tốt nghiệp xong tôi còn phải chuẩn bị cho kỳ thi vào đại học. Vào được đại học tôi sẽ là người lớn.
Tôi ngồi vào bàn học. Sự căng thẳng giữa tình yêu của Kiến Quân và mối thù của mẹ cứ hành hạ tôi. Bài tập giở ra trước mặt. Tay chống cằm nghe Vỹ giảng toán mà tôi chẳng nghe lọt câu nào. Tiếng của Vỹ đều đều về “xác suất”:
- Giả sử như bây giờ mình chơi cờ, bạn nhé – Vỹ thấy thái độ lơ đễnh của tôi, chàng như muốn gây sự lôi cuốn nên viện dẫn một thí dụ rất lạ – Chúng ta có tất cả bốn con lúc lắc này. Mỗi con có sáu mặt. Ở đây cần nhấn mạnh một điều là, sáu mặt có sáu con số khác nhau từ một đến sáu. Ðúng không? Bây giờ chúng ta ném xuống. Hỏi chúng ta có thể có mấy trường hợp xảy ra? Ðấy Thanh Thanh thấy đấy. Chỉ với một con lúc lắc ta đã có đến sáu trường hợp…
Vỹ nói, nhưng lời của Vỹ vừa chui vào lỗ tai bên này thì đã lọt qua lỗ tai bên kia ra ngoài. Nắng chiều xuyên qua cửa sổ, giọi xuống bàn học tạo thành hai mảnh lụa sáng dài. Cái khuôn mặt nghiêm túc của Vỹ trông buồn cuời làm sao. Chợt nhiên tôi không nhịn được cười và cười phá lên.
Vỹ châu mày nhìn lên. Chàng nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên rồi như giận dữ. Tôi chợt thấy sợ hãi, nên phân bua:
- Anh Vỹ, anh có cái nút ruồi đen ngộ quá ở bên dái tai đấy.
Thái độ của tôi làm Vỹ như một quả bóng xì hơi, anh chàng nói:
- Hình như Thanh Thanh có cái tật vui buồn bất chợt thế nào đấy. Thanh không được bình thường.
Lời của Vỹ làm tôi giật mình. Tôi có cái mặc cảm. Tôi cứ bị ám ảnh bởi cái điên của mẹ. Với cái gen di truyền, nên thấy ai cho là tôi bất thường, tôi thường rất ngại. Tôi vội ngồi ngay ngắn lại một cách hối lỗi. Tôi nghe Vỹ nói:
- Thế nào? Thanh Thanh. Hôm nay cô có tâm để học không? Nãy giờ tôi đoán là tôi đã làm một việc rất hoài công. Chẳng có một cái chữ nào chui vào đâu cô cả. Nếu cô không muốn học, thì buổi học hôm nay sẽ ngưng lại ở đây vậy?
- Ơ! Tôi lúng túng một cách kỳ cục. Tôi không muốn Vỹ về lúc này. Vì nếu Vỹ về tôi phải đối diện với Quân, nên nói – Em xin lỗi, em sẽ cố gắng nghe đây, ban nãy em cũng có nghe chứ?
- Ðuợc rồi – Vỹ nghiêm giọng nói – Vậy thì Thanh Thanh hãy nói lại cho tôi biết xem, ban nãy tôi đã giảng đến đâu rồi?
- Anh đang giảng đến… giảng đến… Mắt tôi rảo trên bàn cố tìm ra một chứng tích gì về bài học. Nhưng chẳng có gì cả. Và chợt nhiên tôi nhớ ra con lúc lắc – À, đúng rồi anh đang nói đến chuyện đánh bạc.
Tôi nói một cách mừng rỡ. Có lẽ Vỹ đang giận lắm. Nhưng thấy cái thái độ trẻ con của tôi, anh chàng l...