i mềm lòng đi. Không nỡ rầy. Nhưng Vỹ vẫn chưa hết bực dọc:
- Ðánh bạc? Nhưng tại sao tôi lại nói đến chuyện đánh bạc chứ?
- Cái đó… cái đó thì… Tôi quay lại chớp chớp mắt nhìn Vỹ rồi chịu thua. Tôi nói – Em cũng không biết.
- Sao lại không biết? Tôi đang dạy Thanh Thanh học cơ mà?
Tôi bối rối, nhưng cũng phản ứng thật nhanh:
- Ồ… anh làm gì mà hung dữ vậy chứ?
Lời của tôi có tác dụng ngay. Sắc mặt của Vỹ dịu hẳn xuống, anh chàng thở dài rồi nói:
- Thôi được rồi. Bây giờ chúng ta bắt đầu trở lại. Lần này Thanh Thanh phải chú ý lắng nghe nhé… Nếu mà thi rớt đại học là quê lắm. Thanh Thanh sẽ làm tôi mang tiếng cả với bác ở nhà. Này nhìn vào bài.
Truớc hết ta định nghĩa thế nào là xác suất… Và Vỹ bắt đầu trở lại. Vỹ là con người như vậy đó.
Không biết Vỹ có biết chuyện tình cảm giữa tôi với Kiến Quân không, có điều chàng rất tỉnh. Khi đến nhà là chỉ lo dạy học chứ không nói năng gì đến chuyện khác.
Và mùa hè lặng lẽ trôi qua. Kiến Quân rồi phải khăn gói lên đường trở lại thành phố. Mặc dù giữa chúng tôi như đã có tình yêu. Nhưng mà không hiểu sao, tôi lại chẳng có một chút bức rứt gì về chuyện chia ly cả. Tôi như một kẻ đầy mâu thuẫn. Sự ra đi của Quân tuy có tạo khoảng trống tình cảm, nhưng cũng khiến tôi thấy nhẹ nhàng. Buổi tối trước ngày Quân lên đường. Quân đã đi vào phòng tôi, chàng ôm tôi hôn nồng nhiệt. Nhưng những nụ hôn hôm đó hình như quá thô gạo, không gây hứng thú cho tôị Trái lại chỉ tạo thêm mặc cảm. Từ tiềm thức, tôi cảm thấy như nguời mẹ điên của tôi đang núp ở một góc cạnh nào đó trong phòng đang theo dõi từng hành vi của tôi. Và chính cái cảm giác đó, làm cho nụ hôn kia trở nên tội lỗi… khiến tôi sợ hãi và mất cảm giác hứng khởi.
Kiến Quân đang hôn, chợt đẩy tôi ra, hỏi:
- Thanh Thanh, em làm sao thế?
Tôi lắc đầu:
- Không có gì cả.
Kiến Quân chăm chú nhìn tôi, như muốn tìm kiếm một cái gì đó. Rồi chàng nói:
- Nhiều lúc, tôi thấy em thật nhiệt tình, nhưng đôi lúc nó lạnh lùng làm sao đấy. Anh thấy em khác người thế nào ấy.
Tôi im lặng chẳng nói gì. Kiến Quân lại siết chặt tay tôi trong tay chàng chàng:
- Thanh Thanh, em có biết là… Anh yêu em lắm không?
Tôi gật đầu, chàng hỏi tiếp:
- Vậy thì… Em có yêu anh không?
Tôi không đáp. Bởi vì khuôn mặt của mẹ tôi không cho tôi đáp, tôi chỉ mở to đôi mắt nhìn. Quân có vẻ nóng nảy. Chàng kéo tôi sát bên chàng rồi nâng cằm tôi lên, hỏi:
- Nếu em cho là không biết, thì để anh nó cho em nghe nhé. Em yêu anh… Và anh sẽ dạy cho em biết tình yêu là thế nào? Em phải hôn anh thế này đây.
Rồi chàng lại cúi xuống. Cuồng nhiệt hôn lấy tôi, Quân làm tôi muốn nghẹt thở. Và cái phản xạ tự nhiên làm tôi phải vòng tay qua cổ chàng. Tôi thấy mình như chới với, bay bổng đến nơi nào đó. Nhưng rồi tôi lại rùng mình. Cái lạnh chạy dài trên sống lưng, làm tôi đẩy Quân ra. Tôi nhìn quanh khắp phòng tìm kiếm. Hình như mẹ đứng đâu đấy với ...