uyện hai người chúng mày tao không thèm quản, hôm nay gọi điện sang là muốn báo cho mày biết đề thi CET 6 đã có rồi, sau là bảo mày nhân thể lấy một đề cho tao."
Câu này đúng là nhân tiện thật, sao mày không bảo là thẻ ngân hàng của mày tao đã làm rồi, mày nhân thể cướp ngân hàng cho tao đi? Tôi đổ mồ hôi lạnh: "Tao lấy đề thi ở đâu ra cho mày giờ?"
Nó xì một tiếng: "Đồ ngốc, cạnh mày không phải còn Tống Tử Ngôn à, bảo lão ấy lén lấy một đề cho mày đi."
Cái này là vi phạm quy chế thi đó, tôi đổ mồ hôi: "Không phải quy định là đề thi chưa đưa tới trường thi thì chưa được bỏ dấu niêm phong à?"
"Quy định?" Giọng Tiêu Tuyết cao vống lên: "Trường có quy định không được trốn học đó, không phải mày vẫn trốn rất phởn phơ sao? Xã hội bây giờ, còn làm theo quy định thì chỉ có hai loại người thôi."
"Hai loại gì?"
"Một loại là đồ ngu, còn loại kia là còn ngu hơn cả đồ ngu."
...Tôi gật đầu, hiểu được rồi, nhưng mà tuy tư tưởng đã được đả thông, lại xét qua địa vị của tôi trong cái nhà này, thì việc thực hiện cũng vẫn rất khó khăn: "Nhưng mà chỉ có Tống Tử Ngôn nói, tao nghe, chả lúc nào tao nói, lão ấy nghe cả."
Tiêu Tuyết cáu nhặng lên: "Sao tao lại không biết mày ngu thế nhỉ! Đàn ông ấy, lúc sướng muốn chết rồi thì cứ thẽ thọt cho nó mấy câu, tuyệt đối là mày chỉ đông lão không dám nói tây, bao nhiêu gương anh hùng không qua được ải mỹ nhân, bao nhiêu gương mật ngọt chết ruồi rồi, huống hồ là bài thi, có thế mà Tống Tử Ngôn cũng không chịu nể mặt mày à?"
Tôi nghĩ cũng thấy có lý: "Được, để tao thử coi."
Nó trịnh trọng nói: "Tổ chức chờ tin tốt của đồng chí."
Tối đến, chờ tới lúc Tống Tử Ngôn sung sướng tới chết, tôi bắt đầu tiến hành kế hoạch 'thổi gió bên gối'.
Tuy rằng 'thổi gió bên gối' trong phim thì chỉ có mấy chữ gọn nhẹ ấy thôi, nhưng rốt cuộc là thổi theo hướng nào thì tôi vẫn chưa được hiểu lắm, thế nên tôi nằm nghiêng, phồng má thổi "phù phù phù" vào toàn bộ nửa khuôn mặt của hắn, chả thèm suy đoán chỗ nào với chỗ nào nữa.
Hắn xoa xoa mặt, quay đầu lại hỏi: "Em làm gì đó?"
Tôi cúi đầu bĩu môi: "Thầy, sắp kiểm tra CET-6 rồi."
"Ừ."
"CET-4 của em còn chưa qua."
"Ừ."
"Không có chứng nhận CET-4, CET-6 sẽ không thể tốt nghiệp được."
"Ừ."
Tôi nâng gương mặt đang cười ngọt ngào lên, chờ mong hỏi: "Thầy, thầy có thể lấy trước cho em một tờ đề thi CET-6 được không?"
Hắn nghĩ một chút rồi nói: "Chắc là không khó đâu."
Tôi ôm chầm lấy Tống Tử Ngôn, ngón tay rê rê trên lồng ngực hắn: "Cảm ơn thầy!!"
"Không cần cảm ơn." Hắn nói thản nhiên: "Vì tôi sẽ không giúp em."
Tôi cứng họng: "Tại sao ạ?!" Anh chỉ cần tốn sức nhấc tay một cái là có thể cứu một mạng cái đứa thổi bên gối này rồi.