Nhưng đối với sự chờ mong vô hạn trong yên lặng của tôi, tới một cái liếc mắt qua đây hắn cũng không thèm, chỉ đóng cửa lại, nghiêm túc làm giám thị. Trong phòng còn một cô giám thị trẻ, vác bộ mặt tươi cười như hoa đi tới, hạ giọng thầm thì chẳng biết nói gì mà hắn nghe xong còn cười theo.
Hai người kia cứ làm trò như thế trước mặt tôi, anh một câu, em một câu, hạ giọng thì thầm qua qua lại lại.
Tay tôi siết chặt lại, mấy ngày nay tóc tôi đã rụng nhiều lắm rồi, anh còn không thèm thương tôi, bây giờ giữa ban ngày ban mặt, dưới cặp mắt trừng trừng của tôi mà còn dám cùng với kẻ thù của thí sinh giở trò khanh khanh ta ta! Anh có còn một chút giác ngộ là người đàn ông của tôi không hả?! Tôi càng nghĩ càng thấy nóng ruột, càng nghĩ càng thấy tức, tức từ trong lòng tức ra.
Tay càng lúc càng siết chặt, kết quả là, "rắc!", bút bi trong tay tôi bị bẻ gãy làm đôi.
Mọi người trong phòng thi đều quay đầu lại nhìn đúng lúc tôi còn chưa kịp thu ánh mắt oán hận về, đôi nam nữ cũng quay sang nhìn, tôi vội vã cúi đầu xuống.
Tống Tử Ngôn khẽ nhếch môi, trong mắt nổi lên ý cười, lại nói mấy câu nữa với cô giám thị kia, rồi xoay người đi lên bục giảng nhìn đề thi trên bàn.
Đồ chết tiệt, cứ cho là anh còn có mắt, không thì hôm nay tôi vẫn cứ ngủ ở sofa!
Trong lòng tạm vui trở lại, ánh mắt nhìn hắn cũng ấm áp hơn nhiều.
Không thể không nhắc tới, Tống Tử Ngôn nhà tôi chính là mẫu người rất nghiêm chỉnh, tuy rằng ở nhà rất cầm thú, nhưng ở trường học thì tuyệt đối là thầy giáo gương mẫu! Nhìn coi, quần áo thẳng thớm như mới mua này, nụ cười hiền lành mềm mại như nước này, ánh mắt dịu dàng trầm tĩnh này, khí chất thanh tao nho nhã này, ngay cả năm ngón tay lật giở đề thi cũng thon dài mà mạnh mẽ.
Chờ một lát, năm ngón?!
Tại sao ngón cái với ngón út của hắn tự nhiên co lại, kiểu như ra hiệu số ba?!
Tôi ngây người ra nhìn, bàn tay lại lặng lẽ thay đổi, hình như lại đổi thành số hai?!
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt liếc qua tôi như không có chuyện gì, nhưng hình như khóe miệng hơi nhếch lên thành nụ cười.
Dựa vào kinh nghiệm hầu hạ hắn lâu tới như vậy, tôi hiểu ra ngay!!
Ba hai một bốn hai, C B A D B...
Tôi rơm rớm nước mắt, đã nói rồi mà, tuy ngoài mặt thì giả vờ cự nự phản đối, nhưng em biết anh yêu em tới tận xương tủy, yêu tới tắc cả mạch máu não nên mới bắt sóng được ánh mắt trông mong mà vội vàng giúp em chứ. Lại còn nghĩ ra loại phương pháp nhắc bài không lưu lại dấu vết phạm tội, đúng là tài mà!!
Trắc nghiệm không cần lo, viết luận tính ra điểm cũng kha khá, cơ bản thì có thể coi là qua được CET-6 rồi.
Tôi ung dung đợi hết giờ thi, chạy theo hắn ra khỏi phòng thi, liên tục cảm ơn: "Tổng giám đốc, thực sự cảm ơn anh rất nhiều."
Hắn nhướn mày: "Lấy gì cảm ơn đây?"
Chỉ là một câu hỏi mà làm tôi đứng hình, ác nỗi, tôi ngay cả tư cách lấy thân báo đáp cũng không có.