"Không sao." Hắn thản nhiên: "Nói sao thì công ty cũng tự hoạt động được."
= =
Thế nên, trong phòng bệnh nhi có hai nhi đồng to xác.
Nói thì nói thế, nhưng thực ra hắn cũng chẳng ở đó luôn, bởi thỉnh thoảng công ty có viêc, hắn chỉ tới bệnh viện buổi chiều, sáng sớm lại đi, buổi tối nằm ghé đầu vào giường bệnh ngủ, sáng ra lại chạy về công ty. Hiển nhiên Tống Tử Ngôn chẳng có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, được cái hắn cũng rất cố gắng, chăm cho tôi ăn uống đầy đủ, nhưng không biết có phải vì tính nô tỳ đã ăn sâu vào máu không mà tôi cứ sợ sợ như chim sợ cành cong. Hai, ba ngày cứ thế trôi qua, tới hôm nay, đương lúc ăn bữa sáng thì Tiêu Tuyết nhắn qua một cái tin cụt lủn khiến tôi rụng rời tay chân: "Thời gian bảo vệ luận văn đổi sang mười giờ sáng nay."
Mặt tôi vàng như nghệ.
Tống Tử Ngôn ngồi cạnh đang xem giấy tờ ngẩng đầu lên: "Có việc gì à?"
Tôi nghĩ một lát rồi nói: "Không có ạ."
Tôi biết, nếu nói cho hắn thì chuyện có thể giải quyết được rồi, nhưng tôi không muốn, đơn giản là vì giờ tôi không muốn nhờ vả hắn chuyện gì hết.
Mắt hắn tối sầm lại, rồi im lặng hạ mắt xuống.
Đợi Tống Tử Ngôn đi rồi, tôi vội vàng cà nhắc lê chân về trường, đến ngoài phòng bảo vệ luận văn, tôi nắm chặt tay Tiêu Tuyết: "Có chuyện gì không?"
Nó mở túi ra: "Không sao, không sao, luận văn của mày tao đã mang qua đây rồi, nhìn qua nhanh lên."
Tôi mếu máo: "Còn mấy phút, chả đủ thời gian cho tao nhìn xem cái gì với cái gì."
Nó trấn an tôi, có lẽ cũng là tự trấn an mình: "Nghe đứa vào trước nói thì giám khảo cũng chỉ hỏi ba câu bằng tiếng Anh thôi, mày cứ đáp bừa đi, có lẽ qua được đó."
Tôi càng mếu máo hơn: "Đừng nói trả lời, dựa vào thính lực thổ tả của tao thì có khi còn không nghe ra câu hỏi gì ấy."
Nó nhìn cái chân băng bó dày cui của tôi, bày kế: "Nếu không thì mày giả đáng thương đi, đi rồi ngã xuống nhé? Nghe đồn năm ngoái đội trưởng đội bóng đá đã luyện được chiêu ấy tới mức xuất quỷ nhập thần, kết quả là không cần trả lời một câu cũng được cho qua. So ra, mày còn có đạo cụ làm ưu thế, chắc chắn sẽ qua dễ thôi."
Mắt tôi lấp lánh cảm động, nắm chặt lấy tay nó: "Đa tạ đã chỉ giáo!"
Cuối cùng cũng tới lượt tôi, tôi cà nhắc đi vào, đầu tiên phải quan sát bục giảng, coi nên ngã chỗ nào mới đỡ đau.
"The next." (tiếp theo)
Giọng nói rất quen tai, tôi ngẩng đầu nhìn ba vị giám khảo ngồi dưới bục giảng, ngồi chính giữa là người vừa chia tay tôi cách đây mấy tiếng - Tống Tử Ngôn.
Hắn nghiêm túc giở luận văn của tôi, dưới mắt của hắn mà tôi giả vờ ngã thì chắc bị ăn thẻ đỏ quá, thế nên, tôi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng tư thế nghênh đón quân thù, cái kiểu phát âm tiếng Anh chuẩn của hắn, nói thật là tôi không tiêu hóa được.
Hắn ngẩng đầu, hỏi câu thứ nhất: "What's your name?" (tên em là gì?)
Tôi nghe hiểu, nhưng hiểu quá rõ khiến bản thân phải sửng sốt: "Tần Khanh."