úng ta, rồi lại rảnh hơi đứng chờ ở dưới ký túc xá, hừ, rồi lại chẳng may gặp phải mày không phải mày muốn nghe tao nói như thế sao? Đức mẹ tỷ tỷ, tao cho mày thỏa nguyện đó".
Tôi như người đánh đổ nồi lẩu, lòng cồn cào như có lửa đốt, chỉ có thể cao giọng nói với nó: "Tao bảo, hai năm liền tao phải chịu cảnh cô đơn lạnh lẽo, khó lắm mới thoát ra được, sao có hôm nay mà mày cũng không tha cho tao đi, không định để tao tự sướng được một lát hả?". Tiêu Tuyết thản nhiên: "Tao chỉ sợ sau này mày lại khóc một mình thôi". Nó mỉa mai: "Mày thì chờ đợi cực khổ gì? Không phải mới đây thôi còn bảo đang trải qua giai đoạn tình cảm mãnh liệt à". Tôi chống chế: "Giống nhau sao?". "Sao lại không giống? Tao chán lắm rồi, sơn hào hải vị ê hề ra thì không thèm ăn, lại chạy đi ăn bánh ngô, mà bánh ngô thì còn đỡ, lại còn là thứ đã từng khiến mình bị ngộ độc". Tôi khó chịu: "Ối trời, sao mày không nói chuyện thực tế một chút đi, Tô Á Văn có phải là cái bánh ngô kinh dị thế không? Mà cho dù anh ấy là bánh ngô, còn làm tao ngộ độc, nhưng tao thích ăn lúc nào thì ăn, chẳng hơn cái loại đã ăn mà còn nơm nớp sợ ngày mai không có như sơn hào hải vị à?". Nó cười khùng khục: "Thế này cũng không giống mày".
Tôi tò mò: "Sao lại không giống tao". Nó chậm rãi phân tích: "Nếu là Tần Khanh trước đây thì chắc chắn sẽ nói tao thích ăn bánh ngô đấy, làm sao nào? Giờ mày cũng khá hơn nhiều rồi phải không? Ừm, khôn ra đấy. Trước nay tao vẫn nghĩ mày là đứa không có mắt, giờ cũng thấy mắt mày được rồi, chỉ là ngũ tạng lại thiếu mất hai thứ thôi".
Tôi ngẩn ra cả nửa ngày rồi mới nhận ra, bực mình: "Sao tao cứ có cảm giác mày đang chửi khéo tao là đồ không tim không phổi hả?". Nó ngơ ngác: "Có à? Tao là hạng người ấy à? Tao có chửi khéo màysao? Rõ ràng là tao đang chửi thẳng vào mặt mày đấy chứ?". Tôi thua, lại nằm vật xuống giường. Không có tiếng động. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, mãi một lúc lâu sau tôi mới phát hiện mình có nhắm mắt cũng không ngủ được. Nhưng không giống lần đầu tiên hẹn hò vì hưng phấn và bất an mà mất ngủ, chỉ là không ngủ được.
Giọng Tiêu Tuyết lại vang lên trong bóng đêm, giống như đang nói mơ: "Tuy mày với Tô Á Văn đã thành ra thế này, nhưng tao vẫn không thể không trù chúng mày được". Tôi biết, nó biết tôi vẫn chưa ngủ, nhưng không đáp lời. Tiếng của nó vẫn đều đều đập vào tai tôi như muốn trêu ngươi: "Tao trù chúng mày, chỉ một người không cẩn thận thôi thì phải sống với nhau tới bạc đầu".
Mũi tôi cay cay, tôi biết nó không mong, thậm chí là ghét sự chọn lựa của tôi, nhưng vẫn thật lòng chúc phúc. Tôi cố nhắm hai mắt lại, không muốn để nước mắt rơi, không muốn để nó biết, nhưng vẫn không kìm được những tiếng nức nở. Tiêu Tuyết vẫn làm như không biết gì, trở mình, giọng nói vẫn bình thường: "Trong lòng có khổ sở gì thì cũng đừng giấu, cứ xả ra đi cho thoải mái. Khóc xong rồi thì đi trên con đường mày đã chọn đi, nhưng cũng đừng có mù quáng quá, nếu thực sự không đi nổi nữa thì quay đầu lại nhìn, người ta vẫn đứng ở lối rẽ chờ mày đấy".