vẫn còn đó, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Không phải cứ tới đoạn nối lại tình xưa, gương vỡ lại lành thì hình ảnh dừng cái roẹt ở đoạn hai người ôm nhau, rồi nhạc nổi lên, phụ đề chạy qua, thế là xong cảnh đại đoàn viên đâu. Trung Quốc hãy còn ở giai đoạn xây dựng chủ nghĩa xã hội, sức sản xuất còn chưa cao, lao động vẫn là điều kiện tiên quyết để nuôi sống chúng tôi, tôi vẫn phải cần cù, chăm chỉ đi làm. Bận rộn cả một buổi sáng, trưa tôi vẫn xuống căn-tin ăn cơm, ngó thấy bóng dáng Tóc Vàng đã lâu không gặp, từ sau khi tôi đi dự tiệc vẫn xin nghỉ luôn, cho nên không gặp được cậu ta.Chương 28. Nghỉ việc
Mà hồi trước, cứ nghĩ tới chuyện thân phận hai đứa hoàn toàn khác nhau, trong lòng cũng tự động kiếm cớ tránh mặt cậu ta. Nhưng giờ thì giữa hai chúng tôi đâu còn mâu thuẫn gì, tôi khua khua đôi đũa trong tay: "Tóc Vàng! Tóc Vàng! Qua đây!". Cậu ta nghe tiếng tôi gọi, quay người lại nhìn, nhưng vẫn đứng đờ tại đó. Tôi vẫn vẫy vẫy tay, cười niềm nở: "Qua đây ăn chung đi!"
Cậu ta do dự một lát mới bưng khay cơm đi tới. Cậu nhóc vừa ngồi xuống là tôi kéo ngay cái mặt nạ giả vờ niềm nở xuống, cầm đũa gõ một cái vào đầu Tóc Vàng: "Gọi thì cứ qua đây đi, còn ỡm ờ thế làm gì?".
Cậu ta liếc mắt nhìn tôi, rồi lại uể oải cúi đầu ăn, không nói tiếng nào. Cái thằng nhóc này muốn đọ gan với tôi đấy à, có gì thì cứ nói thẳng ra cho rồi, tôi ghét nhất là phải đi nịnh nọt ai, thế nên cũng cúi đầu gắp thức ăn, coi như không có cậu ta.
Tóc Vàng đang nâng sĩ diện lên cao, kết quả là nhìn tôi cứ im lặng không nói câu nào lại thấy bứt rứt, lén nhìn tôi mấy lần rồi lầm bầm giải thích: "Là tôi mệt quá nên mới không muốn nói gì thôi". Tôi khua khua đôi đũa, cằn nhằn: "Thú vui ngày thường của cậu không phải là coi phim ma à? Làm sao mà mệt được hả?". Ngay cả nói cũng không nói được?
Tóc Vàng ấm ức nói: "Mấy hôm rồi chưa ngày nào được nghỉ, đêm qua còn phải từ Mỹ về gấp". Mặt tôi đông cứng, ngay cả đũa cũng dừng lại giữa chừng, lúc này tôi mới nhớ ra Tóc Vàng tới Mỹ cùng Tống Tử Ngôn, tôi cố che giấu nét mặt thoáng đổi sắc, vội vàng và mấy miếng cơm liền.
Có lẽ nuốt mạnh quá, trong lòng có chút khó chịu. Cậu ta hỏi: "Sao cô lại...". Tôi không muốn nghe, lại gõ đũa vào đầu cậu: "Lại cái gì mà lại? Ăn đi!". Tóc Vàng nhìn tôi oán trách, cũng cúi đầu ăn, nhưng tôi vẫn ngheđược cái giọng khổ sở nhỏ rí của cậu: "Tôi chỉ muốn hỏi sao cô lạiăn toàn món cay thế kia thôi mà...". Tôi vẫn giữ bộ mặt ngầu ngầu ngồi ăn, làm bộ chả nghe thấy gì cả.
Tan làm, đứng lại trước cửa công ty theo thói quen. Mãi mới nhớ ra, thực ra đã không cần phải đợi ai kia nữa rồi. Năm giờ chiều ngày hè, ánh nắng vẫn gay gắt tới phát sợ, nhìn lại con đường nhựa, có gì đó loang loáng khiến người ta cay mắt, đành nhắm mắt lại rồi mở ra, rồi mới từ từ đi ra khỏi công ty.
Còn chưa đi ra ngoài, Tô Á Văn đã gọi điện tới, hẹn tôi cùng đi cơm. Tôi đứng cạnh đường chờ chưa tới mấy phút đã thấy anh đến, anh dừng xe, mở cửa, đang cúi người định chui...