gì?" Anh liếc mắt nhìn tôi, thản nhiên nói hết câu: "Đáp án của anh là, cứ cho là em có nuôi, thì cũng chỉ có thể là giống cái thôi".
Nhưng chuyện xe đưa xe đón thế này đúng là rùm beng, tuy đã cố tình tới công ty trễ một chút, nhưng lần nào cũng bị đồng nghiệp bắt gặp. Tới cả băng vệ sinh tỷ tỷ vẫn thờ ơ với thời cuộc cũng hỏi tôi: "Mấy hôm nay chị nghe nói cô đang quen với thằng khác... cô chia tay tổng giám đốc rồi à?". "Không".
Nhìn ánh mắt nghi ngờ của chị ta, tôi đáp: "Hai người bọn em chẳng có quan hệ gì với nhau cả". Chị nghi ngờ nhìn tôi: "Không có quan hệ với nhau? Vậy trước đây hai người cùng tới cùng về là sao đó". Tôi cũng không biết giải thích ra sao, chỉ có thể nói cứng: "Thật sự là không có gì mà".
Chị ta còn muốn hỏi thêm nhưng giám đốc Tôn đã tới, cũng nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, đưa cho tôi một xấp giấy tờ: "Đưa cái này lên phòng họp". Câu nói quen thuộc, nhưng lần này tôi từ chối ngay: "Giám đốc Tôn, giờ em đang có việc, chị tìm người khác đi". Cô ta lạnh lùng: "Vậy cứ để việc đó, đi đưa cái này trước".
Tôi lúng túng: "Nhưng mà...". Cô ta không thèm để ý, nâng cổ tay lên xem đồng hồ: "Ba giờ mang lên". Rồi gõ gót giày đi mất. Tôi đờ người nhìn đống giấy tờ, người ta vẫn nói tình yêu công sở là thứ cấm kỵ nhất, chia tay rồi thì tránh sao được chuyện gặp nhau.
Chúng tôi dù không có tới mức như thế, nhưng tôi cũng thấy rất khó xử, khó xử tới độ không dám gặp hắn, ngay cả tên cũng không muốn nghe thấy. Ba giờ, tôi ôm giấy tờ tới trước cửa phòng họp nhưng vẫn do dự không dám vào.
Mấy lần thử đặt tay lên tay nắm cửa rồi lại rụt về. Không biết bao lâu, cửa phòng họp bỗng nhiên mở ra, tôi bất ngờ đứng đờ ra, một đám người từ trong phòng đi ra thấy tôi thì ngạc nhiên, vừa hay người đi đầu là giám đốc Tôn, tôi cúi đầu đưa giấy tờ: "Giám đốc Tôn, tài liệu chị cần đây". Cô ta trách: "Họp xong rồi". Tôi "à" một tiếng, lui lại, không dám cản đường họ.
Đầu óc hỗn loạn, hình như đứng thế này cũng không đúng, hình như tay đặt như thế này cũng không phải, hình như đầu phải cúi thấp hơn một chút. Trong lúc đầu óc tôi còn rối ren hỗn loạn, một người đụng phải tôi,vốn dĩ tôi đi giày cao gót sẽ đi không vững, đụng nhẹ thôi đã ngã, giấy tờ rơi xuống đất, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu lên.
Người kia muốn đỡ tôi dậy, đúng lúc ấy, một đôi giày da quen thuộc kiêu ngạo tiến lại chỗ tôi. Tim tôi cứ rung lên từng nhịp, từng nhịp theo từng bước đi của hắn. Đã lâu lắm rồi, trừ một lần nhìn thấy ở cửa công ty, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn, mà lại ở khoảng cách gần như thế. Trong lòng dường như có chút chờ mong, nhưng cũng không dám nghĩ tới, chỉ nhìn hắn càng lúc càng tới gần. Hắn thoáng dừng lại trước mặt tôi, nhưng rồi vẫn bước tiếp không do dự, càng đi càng xa.
Thực ra tôi biết, hắn sẽ như thế. Trước ngày hôm nay, trước khi tới công ty này, ở trường đại học tôi đã biết rồi. Hắn là người rất ôn hòa lễ độ, nhưng sự ôn hòa lễ độ đó của hắn đều có chừng mực.