vào trong, tôi không kìm được quay đầu lại, vừa lúc thấy một bóng dáng quen thuộc xuất hiện trước cửa công ty, quần áo thẳng thớm, đang bước thong dong, vẫn tuấn tú tuyệt vời như xưa.
Hắn liếc mắt nhìn qua chỗ tôi, chỉ liếc qua, giống như nhìn người qua đường, không để ý, không bận tâm, dường như chẳng có quan hệ gì, ánh mắt trượt qua vô tình, không hề dừng lại chỗ tôi tới nửa phút. Lòng tôi chợt lặng xuống như ánh mặt trời đang dần tắt... Cả nụ cười cũng cứng ngắc, Tô Á Văn phát hiện ra, hỏi: "Sao thế em?", rồi cũng đảo mắt nhìn theo tôi, anh ngẩn người, nụ cười trên môi cũng nhạt đi.
Tôi lên xe, cố nói giọng ung dung: "Em đói tới chết mất, anh tính cho em ăn gì đấy?". Anh cũng cười, chỉ là có chút hoảng hốt: "Gì cũng được".
Từ hôm ấy, tôi cố tình ra về muộn hơn, thực ra anh cũng bận, tôi tuy không bận lắm, nhưng đi làm cũng chiếm phần lớn thời gian, hẹn hò cũng chỉ là đi coi phim vào cuối tuần, còn bình thường toàn là tan làm, cùng nhau đi ăn, ăn xong thì anh lái xe đưa tôi về.
Kể cũng tội cho tôi vẫn phải ở vùng ngoại thành, yêu đương thế này, ngoài sống chung ra mới có thể giải quyết được, còn không có vội vã thế nào cũng chẳng có thời gian. Nhưng quan hệ của chúng tôi là quan hệ cua đồng!
Hơn nữa, trong thâm tâm, tôi vẫn mong quan hệ của chúng tôi là thế này!! Nhưng nhiều khi nhìn anh ngày ngày đi làm, mệt mỏi mà vẫn phải lái xe đưa tôi về, lại thấy thương thương.
Có lần tôi thấy tội quá, bảo anh: "Đừng đưa em về nữa, anh cả đi cả về cũng phải mất hơn tiếng". Anh nói: "Em đi một mình anh lo lắm". Tôi trấn an anh: "Không sao, em có cu li mà". Anh cau mày: "Nam à?". Tôi gật đầu, thấy ánh mắt anh vẻ giận dỗi lại vội vàng giải thích: "Tóc Vàng giống như cún cưng của em thôi, anh việc gì phải bận tâm coi một con cún là đực hay cái chứ?"Anh hỏi: "Tóc Vàng?" Tôi gật đầu: "Là giám đốc Triển của công ty, nhỏ tuổi hơn em, tuyệt đối không ăn hiếp!
Hơn nữa nhìn còn yếu đuối hơn cả em, anh nói coi một hủ nữ như em sao có lòng dạ nào mà chà đạp cậu ta chứ? Đương nhiên là phải dâng cậu ta cho kẻ khác chà đạp rồi!".
Ánh mắt anh trở nên kỳ quặc: "Em... quen cậu ấy à?". Tôi nghĩ một chút rồi nói: "Là bạn ăn cơm, thỉnh thoảng là bạn coi phim".
Anh nhìn tôi càng lúc càng kỳ quái: "Em biết quan hệ của cậu ấy... và anh ba không?". Lâu lắm rồi chúng tôi mới nhắc tới Tống Tử Ngôn, tôi vờ tròn mắt,t rả lời ngây thơ: "Biết chứ, không phải Tóc Vàng đang ở nhà của tổng giám đốc hay sao".
Anh lắc đầu: "Anh chỉ không ngờ là em cũng biết". Rồi lại im lặng, tôi hắng giọng tranh nói trước: "Nhưng nói thật, anh đừng đưa em về mỗi ngày nữa, anh coi vành mắt anh đã đen như đánh than vào rồi kìa, nhan sắc diễm lệ này khiến cho em sao có thể chịu được?".
Anh gật đầu: "Được, anh quyết định rồi". Tôi vuốt khuôn mặt anh, hài lòng: "Ngoan, nghe lời quá". Anh liếc tôi một cái: "Sau này ngoài việc buổi tối đưa em về, buổi sáng anh sẽ đưa em đi làm".
Tôi phải học theo Mã Cảnh Đào, gào lên: "Tại sao?". "Vừa nãy em mới nêu ví dụ chuyện thú cảnh đó còn ...