ng sao…” Tôi cười tươi như hoa nở, rồi lập tức kéo tay cậu ta lôi tới bãi đậu xe: “Không có chuyện gì thì mau đưa tôi về đi.”
Đối với tuyệt kỹ thay đổi sắc mặt như trở bàn tay của tôi, hiển nhiên là cậu vẫn chưa thích ứng nổi, đành để tôi kéo tuột tới bãi đậu xe, ngoan ngoãn đi lấy xe. Tôi liếc nhìn xung quanh, mắt sáng lên, cái này không phải là chiếc xe hôm qua Tống Tử Ngôn lái sao? Hôm qua vừa tính tới chuyện phá xe hắn, ai dè hắn quá chủ quan mà để cửa xe mở.
Bỏ đi, mặc kệ hắn đi mượn hay là lừa lấy được cái xe này, giờ tôi mệt tới mức chỉ muốn nhanh chóng quay về ký túc xá để được nằm vật ra giường.
Ngồi vào xe, đọc địa chỉ xong là tôi thấy buồn ngủ. Tóc Vàng ngồi cạnh cứ liên miệng lải nhà lải nhải, tôi nghiêm mặt nhắc: “Lúc lái xe phải chú ý, không được nói chuyện linh tinh!”
Cái mặt nhỏ nhắn ủy khuất, cái miệng cũng nhỏ nhắn đang trề ra trong mắt tôi dần mờ mịt mông lung, tôi nhắm hai mắt lại.
“Trời trong xanh chờ cơn mưa bụi ~~~” Tiếng nhạc chuông lại vang lên thánh thót, tôi uể oải đặt bên tai: “Ai đó?”
“Tần Khanh, cô đấy hả.” giọng nói lạnh như băng của Tống Tử Ngôn vang lên khiến tôi tỉnh táo ngồi thẳng người lên ngay lập tức (thành phản xạ có điều kiện mất rồi) tuy rằng hắn không nhìn thấy gì, nhưng mặt tôi vẫn tự động chuyển thành dáng vẻ nịnh nọt: “Chào tổng giám đốc, xin hỏi tổng giám đốc có dặn dò gì ạ?” nhóc Tóc Vàng ngồi cạnh vừa lái xe, vừa quay qua liếc tôi một cái.
“Đĩa nhạc của tôi đâu?” Hắn nói.
“Em mang tới rồi, nhưng hôm nay không gặp được sếp, giờ đang trên đường về, để ngày mai em mang cho sếp được không?”
Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn lại vang lên rành rọt: “Quy định thứ nhất ở công ty, chuyện hôm nay không để tới mai.”
Tôi nghi ngờ: “Công ty mình chôm mấy câu thành ngữ từ khi nào vậy ạ?” Hôm qua tôi mới coi lại sách vở mà.
“Hôm nay tôi mới thêm vào, có ý kiến sao?”
“Không, không, đương nhiên là không rồi.” Tôi đáp lại, giọng nịnh nọt ngọt sớt: “Nhưng hôm nay em đã về rồi, để ngày mai em mang cho sếp, dù sao sếp cũng chỉ không nghe có một hôm thôi mà.”
“Giờ tôi đang muốn nghe.” Hắn chẳng thèm để ý gì, nói ngang luôn: “Giờ cô đang ở đâu thế?”
“Đang trên xe đi về, đã tới trước bệnh viện số ba rồi.”
Hắn ra lệnh dứt khoát: “Xuống xe, đứng nguyên tại chỗ chờ tôi.” Nói rồi ngắt cuộc gọi ngay lập tức.
Di động chỉ còn những tiếng tút tút kéo dài, tôi im lặng, tự cảm nhận được nguy cơ vô cùng khủng khiếp của công ty mình, dính phải một vị tổng giám đốc bốc đồng thế này, nhất định sẽ bị cơn bão khủng hoảng đánh cho tơi tả mất.
Nhưng vẫn còn sợ uy quyền, tôi quay lại nói với Tóc Vàng: “Cậu dừng ở đằng trước một lát, tôi phải xuống xe.”
Khóe miệng cậu ta khẽ nhếch lên, mặt sưng lên giận dỗi.
Hầu hạ boss rồi, lẽ nào mình còn phải đi hầu hạ cái tên tiểu quỷ này? Tôi nâng giọng mình lên thêm một quãng: “Tôi phải xuốn...