ợc không, tôi mà tùy tiện mời con gái làm 419 à? Hơn nữa, nếu có mời thật, cũng sẽ không mời cô đâu.”
Cái giọng này của cậu ta đương nhiên là làm máu nóng của tôi dồn lên, bực mình tới mức đập bàn đứng dậy: “Tôi thì làm sao? Cậu dựa vào cái gì mà không làm 419 với tôi?!”
Ánh mắt cả căng-tin thoáng chốc dồn hết vào bàn tôi, tôi một chân đạp lên ghế, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, tất cả đều há hốc mồm ra nhìn tôi, có mấy người cơm đã rớt ra khỏi miệng mà vẫn không để ý.
Im lặng rón rén hạ chân xuống, tôi bưng hai tay che mặt, rồi vội vàng chạy nhanh ra khỏi căng-tin, sau lưng còn vọng tới tiếng cười của tên tiểu quỷ vô lương tâm đó.
Cơm ăn không xong, tôi ôm cái dạ dày héo quắt trở lại phòng làm việc.
Mọi người lần lượt trở về phòng làm việc, tôi có cảm giác như bị cả đám người quây lại nhìn chằm chằm vào như Cổn Cổn [2">, có khi còn có người còn coi tôi thành kỳ quan thế giới thứ tám không biết chừng. Tới hai giờ chiều, bụng tôi đã trống rỗng, bắt đầu kêu òn ọt biểu tình dữ dội.
“Bốp!” đầu đau nhói lên, hóa ra là bên đối diện ném qua một hộp bánh nhỏ.
Nhìn băng vệ sinh tỷ tỷ ngồi đối diện đang chăm chú nhìn màn hình vi tính như không có chuyện gì, trong lòng tôi thầm cảm kích, dù người ta có cổ quái cỡ nào thì cũng không thể gạt đi tấm lòng tốt đẹp của họ. Cũng như tôi, tuy đã làm mếch lòng không ít người, nhưng vẫn không thể phủ nhận được vầng hào quang của bản thân.
Tôi cất hộp bánh quy vào ngăn kéo, thừa cơ không có ai để ý mới dám bẻ bánh ra ăn, “một miếng khi đói bằng cả gói khi no”, miếng bánh ngọt tới khác thường.
Nhờ vào mấy miếng bánh cầm cự nhẫn nại được tới giờ tan tầm, tôi liếc mắt nhìn bóng mình trong cái gương nhỏ, thấy mặt mày vàng ệch như đang hấp hối. Kéo cái thân như mất hồn ra cửa cổng ty, có người vỗ vào vai tôi, Tóc Vàng đang cười hì hì nhìn tôi.
“Bỏ tay ra.” Tôi thều thào nói.
Cậu ta rụt tay lại, đưa cho tôi cái túi: “Của cô bỏ quên ở căng-tin.”
“Ừ.” Tôi cầm lấy cái túi, lê cái thân như xác chết của mình đi tiếp.
Cậu nhóc đi theo tôi: “Cảm ơn chỉ bằng một chữ thôi à?”
“Cảm ơn.” Tôi đáp gỏn lọn, vẫn bước đều.
“Đi nhanh thế làm gì đó?”
“Bắt xe bus, cậu mà còn làm phí thời gian của tôi thì bắt cho tôi cái taxi đi.” Sợ cậu ta nghĩ nhầm, lại bổ sung thêm: “Cậu trả tiền.”
Cậu nhóc đáp: “Bắt taxi làm gì, tôi lái xe đưa cô về là được rồi.”
Vừa nghe xong, tôi vội vàng thay đổi sắc mặt, thanh âm nhẹ nhàng như giọt nước rơi: “Ầy, em trai có chuyện gì cứ việc nói với chị đây.”
Cậu nhíu mày: “Tôi không phải em trai gì cả, tôi là Triển Dương.”
Tôi gật gù liên tục rồi tiếp tục nở nụ cười âm tà: “Triển Dương phải không, có chuyện gì tìm chị đây hả?”
Cậu lại nhíu mày, đối với bà chị là tôi đây rõ ràng là không tôn trọng, nhưng cũng không sửa lại lời tôi, chỉ rầu rĩ nói: “Cũng chẳng có chuyện gì.”