ững ngày sau này chắc chắn mình không được sống an ổn rồi, tôi ngậm ngùi tiếc thương. Đang lúc mặc niệm ủ ê, một giọng nói lạnh lùng truyền tới từ sau đám giấy tờ cao hơn đầu người kia: “Tránh ra một chút đi, đừng có cản đường.”
Trong phòng làm việc, đoàn kết thân ái là then chốt, tôi mang hết bản lĩnh Ngu Công dời núi [2"> ra dùng, tiếc là động tác hơi vụng, nên chỉ có thể tròn mắt nhìn đống giấy tờ trắng trắng đổ về phía trước, bộp bộp mấy tiếng, một người đã bị mớ giấy tờ rớt lên, ngã xuống đất.
“Chân với chả tay thế đấy, cô ăn băng vệ sinh mà sống à?!” một giọng nữ giận dữ giữa những trang giấy truyền tới.
Cái giọng này nghe cũng hơi quen quen, trong lòng bỗng trỗi lên dự cảm không hay, tôi cứng người, cúi thấp đầu xuống, gương mặt suốt đời cũng khó quên hiện ra trước mắt tôi, chính là băng vệ sinh tỷ tỷ hôm qua!
Chị ta đã đứng dậy, hung hăng trừng tôi, tôi vừa luôn miệng xin lỗi, vừa nhanh tay nhặt đống giấy tờ rơi lung tung trên đất.
“Bỏ đi, bỏ đi.” Có lẽ cũng thông cảm với tôi nên chị ta chỉ khoát tay: “Sau này để ý một chút là được.”
Tôi hơi giật mình, gật đầu.
Chị ta liếc nhìn tôi, rồi quay sang nhìn xấp văn kiện đã được tôi nhặt lại, để lên trên bàn, như sợ tôi lại tái phạm lần nữa, bèn chia cái bàn đôi ra làm hai nửa: “Sau này chúng ta coi đây là giới hạn, được không?”
Chị ta phân chia cũng công bằng, thế nên tôi gật đầu đồng ý.
“Được rồi.” Chị ta vừa nói vừa mở ngăn kéo, thản nhiên lấy ra một miếng băng vệ sinh, để lên trên, dặn dò: “Lấy cái này để đánh dấu nhé.”
Tôi tròn mắt há hốc miệng nhìn miếng băng vệ sinh trắng trắng nằm trên mặt bàn gỗ, yên lặng gật đầu, gật đầu, lại gật đầu.
Hôm nay, ngày đi làm đầu tiên, sổ tay bí quyết sinh tồn trên vạn chữ của tôi giờ rút lại chỉ còn có một chữ.
Nhẫn.
Đối với sếp có tư thù riêng với mình, phải nhẫn.
Đối với đồng nghiệp lúc nào cũng làm tổn thương tâm hồn mình, phải nhẫn.
Đối với đống giấy tờ chồng chất lên cao như núi, cũng phải nhẫn.
Nhưng cái đống giấy tờ này mà chỉ dựa vào nhẫn thôi vẫn còn thiếu, còn phải liều nữa. Chuyện ở công ty thực ra cũng không nhiều lắm, tám giờ ba mươi đi làm, tới mười giờ rưỡi, mấy đồng nghiệp đã làm xong việc nhàn rỗi tụ tập lại đi uống café. Chỉ có mỗi mình tôi phải chống đôi mắt đỏ quạch, đằng đằng sát khí, cạp giấy tờ, dộng ngón tay lên bàn phím đánh chữ ầm ầm.
Hơn mười hai giờ một chút, tới khi tôi đã phá thông cái quả núi nho nhỏ đó thì cả phòng làm việc chỉ còn lại mỗi mình tôi. Ngón tay co rút lại thành móng gà, nhìn màn hình vi tính quá lâu, đâm ra nhìn xung quanh thấy mắt hoa hết cả lên. Cứ thế lảo đảo đi xuống căng-tin của công ty, tôi mới phát hiện một việc cần phải nhẫn nại nhất.
Đó là bị xa lánh.
Nếu như có quan hệ nghiêm chỉnh, tỷ như nói tôi là em gái, cháu gái ...