gì gì đó của Tống Tử Ngôn, có lẽ người người đều kéo tới nịnh bợ tôi rồi. Nhưng thân phận của tôi lại chẳng rõ ràng gì, trong mắt người khác, thân phận nhập nhèng này khiến tôi thấy xấu hổ lạ. Nữ thì ghen tỵ, nam thì sợ gây sự. Bởi vậy mà tôi vừa vào căng-tin, bầu không khí liền đổi khác.
Tôi lấy cơm rồi bê khay cơm ngồi đại vào chỗ nào đó dùng nhanh rồi biến, thể theo nguyện vọng của đông đảo quần chúng nhân dân. Sờ sờ mũi một cái chán chường, tôi ngượng ngập tìm một bàn không người, ngồi xuống.
Xung quanh ồn ào tiếng nói chuyện, chỉ có tôi đơn thân lẻ bóng.
Rất thê lương.
Đang ăn, bỗng nhiên có một bóng đen phủ trước mặt mình, tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy có thằng nhóc đang bê khay cơm đứng ngay trước mặt. Tôi hiếm khi thấy có đứa nhóc nào nghiêm chỉnh thế này, rất đẹp trai, mấy thằng nhóc mười tám, mười chín tuổi hầu hết là giống lũ lưu manh hư hỏng, ít đứa nào đẹp trai thế, chỉ riêng mái tóc vừa gọn gàng vừa mềm mại kia đã đáng để người ta thấy thích rồi.
Cậu ta nhìn tôi cười cười, đẹp trai tới mức gái già như tôi cũng phải nhe răng cười đáp lại.
Cậu bưng khay cơm ngồi xuống phía đối diện, nheo nheo mắt nhìn tôi, nói: “Đêm nay tới nhà tôi đi.”
“Phụt!” Tôi phun miếng cơm trong miệng ra, kinh ngạc: “Là cậu à.”
“Cô nhận ra rồi à.” Cậu ta đắc ý nói, rồi kéo kéo mái tóc đen của mình: “Cô nói không thích tóc vàng nên tôi nhuộm lại thành đen, hôm nay tới nhà tôi đi.”
Tôi im lặng vuốt ngực, thằng nhóc này rốt cuộc muốn cố chấp mang con gái về nhà tới mức nào đây.
Cậu ta bĩu môi: “Sao cô nói mà không chịu giữ lời là sao?”
Tuy rằng cậu ta bĩu môi nhìn rất đáng yêu, nhưng tỷ tỷ đây tim làm bằng kim cương đó, tôi hỏi lại: “Tôi nói cái gì mà bảo không giữ lời hả? Tôi nói tôi không thích tóc vàng, có nói cậu nhuộm lại tóc đen thì sẽ làm gì gì đó đó với cậu đâu?”
Cậu ta chớp chớp mắt: “Là ý gì?”
Nhìn cái mặt ngây thơ đó, niềm tin sắt đá với bản thân bấy lâu nay của tôi cũng phải dao động, tôi nghiêng người qua, thấp giọng hỏi: “Thế cậu kêu tôi về nhà cùng cậu là muốn làm gì hả?”
Chương 6: Sợ hãi (p.2)
Cậu ta đáp: “Xem phim kinh dị, coi một mình sợ thấy bà.”
Cái thằng nhóc xấu xa này, tôi trợn trắng mắt nhìn cậu ta: “Thế sao cứ thích rủ tôi đến nhà buổi tối?”
“Buổi tối coi mới có không khí à.” Tiếng đáp lại tỉnh rụi.
Sặc, đây mới là đáp án chính xác sao?! Tuy nói là xã hội ngày nay nhìn đâu cũng thấy sắc lang, nhưng lần này tôi đã nhìn nhầm thật rồi, tôi lắc đầu, thì thào: “Hóa ra không phải là 419 [1"> a.”
Không ngờ nói nhỏ thế mà tên tiểu tử kia cũng nghe được, cậu ta cười hì hì, nhìn tôi: “À, hóa ra cô muốn 419 với tôi à.”
“Ai bảo thế!” Tôi cãi lại: “Là tại cậu nói chuyện không rõ ràng, có ai vừa gặp mặt đã mời ngay một thiếu nữ thanh xuân phơi phới tới nhà mình vào buổi tối không?”
Cậu nhìn tôi kỳ quái: “Cô có thể đừng dùng ngón chân mà suy nghĩ đ...