Hắn nheo mắt cười cười: “Cô ấy, đã không phải người thông minh gì cũng đừng có học đòi theo người ta, đỡ phải mất mặt xấu hổ.”
Tôi gật đầu: “Cảm ơn tổng giám đốc đã chỉ bảo, em nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm chuyện này.”
Hắn nhìn tôi một lát rồi thở dài sườn sượt, lảng sang chuyện khác “Cô đang làm gì đó?”
Nhắc tới đó, tôi đột nhiên sực nhớ ra lúc nãy mình đang làm gì, vội vàng hít một hơi thật sâu, rồi nhanh chân dứng dậy chắn ngang màn hình, cười nịnh: “Em đang trực, là trực đêm đó, để công ty có một ngày mai tươi sáng, em có trách nhiệm và cũng có quyền lợi phải trực đêm thật tốt. Tổng giám đốc, anh không cần phải can thiệp vào, cầm giấy tờ rồi nhanh về nhà nghỉ ngơi cho sớm đi.”
Hắn im lặng, chỉ nhìn tôi nghi ngờ, mãi tới lúc trán tôi đầy mồ hôi lạnh mới chịu mở miệng: “Đi xa thế có hơi khát nước, cô rót cho tôi cốc nước đã.”
May là bình nước đặt ngay cạnh bàn, tôi đứng im tại chỗ, chỉ rướn người vươn tay qua rót nước. Nhưng tôi quên béng mất, máy vi tính của công ty vốn dĩ không có headphone nên tôi phải mang headphone của máy MP3 ra dùng tạm, lúc rướn người sang bên cạnh, giác cắm của headphone cũng bị long ra.
Sau đó, “ưm…ưm..a…a….” Âm thanh vang khắp phòng làm việc.
Tôi nín thở ngay lập tức, giọng nói âm trầm như từ địa ngục vọng lên của Tống Tử Ngôn đập vào tai tôi: “Tránh ra.”
Tôi phản ứng ngay, nhào cả người qua ôm cứng lấy màn hình vi tính cố thủ.
Hắn nghiến răng rít lên: “Tránh ra!”
Tôi vẫn ôm cứng không buông.
Hắn nhấn mạnh từng chữ: “Tần Khanh, đừng để tôi phải nói tới lần thứ ba.”
Tôi bĩu môi, từ từ tách ra khỏi vi tính, trên màn hình là cảnh high của hai người đàn ông, đã thế lúc đó lại còn đặc tả cái chỗ to to ấy ấy của hai người.
Sắc mặt của Tống Tử Ngôn lúc này, có thể nói là quỷ thấy cũng phải sợ…
————————————————————————
[1"> TVB: hãng phim truyền hình nổi tiếng ở HongKong :’D 100% những phim HongKong mà tớ xem đều là của TVB sản xuất.
[2"> Sinh khả nhẫn thục bất khả nhẫn: giải thích theo mặt chữ là [chuyện này mà nhịn được thì còn chuyện gì không nhịn được đây">. Ý là không thể nhịn được nữa.
[3"> Lôi Phong -22: là một chiến sĩ cộng sản, là tấm gương sáng được toàn Trung Hoa biết tới với thái độ toàn tâm toàn ý phục vụ Đảng, phục vụ nhân dân.
[4"> Thiên nhược hữu tình thiên diệc lão, nhân gian chính đạo thị tang thương: là hai câu thơ được trích từ bài “Nhân dân giải phóng quân chiếm lĩnh Nam Kinh”
Ý muốn nói: “trời nếu có tình cảm thì đã già đi, nhân gian vốn chỉ là một hồi bể dâu mà thôi”. Vì không thể dịch thành thơ nên đành để nguyên Hán Việt cho đỡ nhục –“-Chương 11: Thăm bệnh (p.1)
Tôi có một câu danh ngôn quán triệt tư tưởng được sinh ra vào một ngày nào đó, giữa lúc cả phòng ký túc xá đang tranh luận kịch liệt, nguyên nhân nào gây nên tranh luận thì giờ chả còn ai nhớ rõ nữa, nhưng c...