ôi biểu tình kêu òn ọt tới đáng sợ, bèn mò vào nhà bếp.
Nhà bếp rất sạch sẽ, gia vị cũng đầy đủ, duy chỉ có đồ ăn là chả có gì, chỉ có mỗi một hộp trứng gà mua ở siêu thị vẫn chưa được mở, thêm nửa thùng mì ly nữa.
Người không thể làm khó ta, ta lại càng không thể tự làm khó mình, thế nên, tôi quyết định tự túc là hạnh phúc. Bởi bố mẹ tôi tinh thần giác ngộ cách mạng rất là cao, một người bận đi chơi bài, một người bận đi chơi mạt chược, cho nên mới rèn luyện được một thiếu nữ nấu ăn ngon như tôi đây . Dù nguyên liệu nấu ăn ít tới muốn khóc, dù chỉ là mì tôm đơn giản, tôi cũng có thể nấu ra món ăn thơm nức mũi!
Không ngờ bốn năm ở trọ học đại học, tay nghề vẫn chưa giảm sút, ngồi vào bàn, hít sâu một cái, híp mắt lại say sưa hưởng thụ, tôi quyết định động đũa!
“Thơm quá.” Giọng Tống Tử Ngôn truyền tới từ cửa, có lẽ là vừa mới tỉnh, tóc hãy còn rối, nhìn mặt cũng ngây ngây ra.
Tôi đứng dậy, nịnh nọt mà nhường ghế cho hắn: “Tổng giám đốc, anh dậy rồi à?”
Hắn ngồi xuống như lão Phật gia, chờ tới khi kéo bát mì của tôi tới trước mặt mới bắt đầu làm động tác tao nhã…ăn.
Tôi cười méo méo: “Tổng giám đốc, anh tỉnh lâu chưa?”
Hắn đáp: “Ờ, mới tỉnh.”
Mới tỉnh dậy đã cướp đồ ăn của tôi rồi à? Nhưng mà ăn mì nhớ kẻ nấu mì, một bát mì tôm đổi lại việc làm, đáng! Tôi chỉ có thể nuốt nước bọt chờ Tống Tử Ngôn chậm rãi ăn hết. Mãi tới lúc hắn lấy khăn tay lau miệng, tôi mới tranh thủ thời gian bắt chuyện.
Tôi còn chưa mở miệng, hắn đã nói trước: “Hôm nay cô tới thăm tôi, tôi rất vui.”
Tôi cuống quýt gật đầu: “Thân là nhân viên công ty, quan tâm tới sức khỏe của tổng giám đốc là đương nhiên rồi, Sau này anh mà bị ốm nữa, chỉ cần còn là nhân viên của công ty, chắc chắn em sẽ tới thăm a!” cho nên đừng có sa thải tôi! Tôi không muốn làm con thất nghiệp đâu!
“Tốt.” Hắn gật đầu, miệng nở nụ cười nhàn nhạt, cái kiểu cười này tôi rất quen, mỗi lần nụ cười này xuất hiện thì tức là có người phải gặp chuyện xui xẻo, mà giờ trong phòng này chỉ có hai người là tôi và hắn.
Quả nhiên, hắn cất tiếng: “Giờ chúng ta qua đây nói cho rõ chuyện của cô.”
——————————————————————————–
ở chỗ này tác giả có sự chơi chữ : ))
- Chơi bài, tiếng lóng là “đấu địa chủ”. “Đấu địa chủ” là một trò chơi bài bắt nguồn từ Hồ Bắc.
- Chơi mạt chược, tiếng lóng là “dựng trường thành”. Nếu các bạn đã thấy người ta chơi mạt chược rồi thì có thể biết, khi chơi, mỗi người chơi phải xếp các quân mạt chược thành một dãy giống như dựng Trường Thành, thế nên khi nói tới “dựng trường thành” , tức là nói tới “chơi mạt chược”
Do “xây trường thành” và “đấu địa chủ” đều là những sự kiện trong thời kỳ cách mạng nên Tần Khanh mới bảo rằng bố mẹ mình có tinh thần giác ngộ cách mạng rất cao (ối, con với chả cái, xỏ xiên đến thế là cùng)