ỉ tết, bị cả một đám người mồ hôi mồ kê đè ép cho ngạt thở, không thể động đậy cũng vẫn vui vẻ được, nhưng trong cái thang máy có thể chứa được mười ba người này, chỉ có một mình anh, tôi lại thấy chật tới mức không thể thở được.
Tất cả những chuyện này, thực ra là chỉ là tâm lý mà thôi.
May lúc này là giờ nghỉ trưa, người dùng thang máy rất ít, thang máy chạy thẳng một lèo xuống tầng một, chúng tôi đi ra, anh nói: "Để anh lái xe đưa em về."
Tôi vội vàng nói: "Tự em về cũng được, sao lại không biết ngượng mà làm phiền anh chứ?"
Thái độ của tôi rất thành khẩn, ngữ khí rất khách khí, thái độ rất xa cách. Lúc nói xong ngay cả tôi cũng phải ngây người ra, anh cũng thoáng giật mình.
Bầu không khí lại bắt đầu quái dị.
"Tần Khanh?" Có người gọi tên tôi.
Tôi quay đầu lại, Tóc Vàng đứng ở hành lang bên kia đang vẫy vẫy tay gọi, tôi bèn nhân cơ hội nói với Tô Á Văn: "Anh coi, bạn em tới đón rồi đó, em về trước đây." Rồi đi như chạy qua chỗ Tóc Vàng, vội choàng tay ôm chặt lấy cổ cậu, không để cậu nhóc kịp có cơ hội mở miệng mà lôi thẳng ra ngoài.
Tóc Vàng bị tôi lôi đi xềnh xệch ra ngoài bệnh viện mới có phản ứng, giãy ra khỏi tay tôi, hỏi: "Cô làm gì đó?"
Tôi đáp: "Mấy ngày không được nhìn thấy cậu, tự nhiên thấy nhớ quá, gặp cậu là muốn ôm một cái thôi."
Mặt Tóc Vàng đỏ lựng lên, lát sau mới lui người lại, nhẹ nhàng nói: "Tôi vừa muốn hỏi cô là tổng giám đốc nằm ở phòng số mấy?"
"Không cần phải biết." Tôi đáp.
"Tại sao?"
"Vì giờ cậu có một nhiệm vụ vừa gian khổ mà lại rất vinh quang." Nhìn ánh mắt nghi hoặc của cậu, tôi nói tiếp: "Đưa tôi qua nhà cậu."
"Làm gì?"
"Xem phim kinh dị."
Thế nên, chỉ sau mười lăm phút, cậu nhóc đã đem cái phòng bệnh số mấy mấy đó đá bay mất hút lên tận chín tầng mây, vui mừng đi lấy xe.
Lần này việc chuẩn bị trước khi xem phim được Tóc Vàng làm rất tỉ mỉ. Hai chúng tôi cùng nằm trên giường, mỗi người cầm một đống đồ ăn vặt với nước uống, rèm cửa sổ kéo kín lại, mấy bộ phim kinh dị được sắp xếp mở lần lượt từ một tới bảy, cậu nhóc còn chuẩn bị thêm một cái gối ôm mềm mềm, để nhỡ có đoạn nào sợ quá còn úp mặt vào đó được...
Bộ phim đầu tiên là về ma không đầu trong "Chuyên gia bắt ma" [1"> của Châu Tinh Trì, một cái đầu bị người ta mang ra đá qua đá lại, tôi coi mà cười phớ lớ, nhưng Tóc Vàng thì sợ tới mức nắm tay tôi thật chặt, mà có lẽ buồn cười quá nên nước mắt tôi cứ dâng lên. Sau đó kìm không nổi, giữa lúc cười mà rớt xuống, nhiều đau đớn tủi hổ như thế, nhiều nước mắt như thế, tất cả đều không thể nén được nữa, tôi nằm trên giường, nhìn màn hình TV mà khóc òa lên.
Tóc Vàng bị dọa, bị tôi dọa cho hãi hồn, chỉ ngây người ra nhìn tôi gào khóc thảm thiết, rồi khẽ kéo tôi: "Cô sao thế?"
Tôi nức nở: "Tôi sợ, sợ tới phát khóc cũng không được sao?!"
Cậu nhóc tay chân cuống cuồng, vớ vội cái vỏ gối lên lau nư...