liền quay mặt bước đi nhanh xuống hè phía dưới làm tôi không kịp nhìn rõ mặt, chỉ nhìn thấy phía sau lưng. Cô gái mặc bộ đồ bộ màu sáng may theo kiểu thường thấy của các bạn trẻ bây giờ. Chiếc áo ngắn tay để lộ đôi tay trần trắng trẻo. Dáng người nhỏ nhắn, thon thả, mái tóc buông bờ vai. Cho đến khi cô gái khuất ở sau miếu, thì tôi cũng chẳng quan tâm nữa, bởi nghĩ rằng cô gái chắc là con chủ vườn bên dưới được cha mẹ sai tới miếu quét dọn hay làm gì đó, thấy tôi là người lạ mà ngồi trên mộ nên cô ấy nhìn, khi biết tôi trông thấy thì bẽn lẽn quay mặt bỏ đi. Lúc ấy cũng có một ý nghĩ vui vui thoáng qua: giá mà cô gái còn đứng đó thì tôi sẽ tới chào vài câu xã giao, mong được làm quen…Một người xa nhà như tôi ở nơi đất lạ mà được làm quen, nói chuyện với một cô gái vào lúc như thế này chắc là nỗi nhớ nhà sẽ phần nào vơi đi! Và tôi mĩm cười cho ý nghĩ của mình rồi vội vàng cất bước.
_______
Như thường lệ, chiều nào tôi cũng đi ngang qua khu thổ mộ để ra nhà bác Bảy, song chuyện thấy cô gái trước miếu hôm nào thì tôi không còn để tâm nữa. Nhưng một hôm nọ lại xảy ra một chuyện mà nó đã đọng mãi trong tôi cho đến hôm nay:
Đó là hôm 14 âm lịch, tôi và bác Bảy đang trên đường đi vào chùa, lúc ngang qua khu thổ mộ, tôi chợt thấy đằng trước có một người con gái đi ngược về phía chúng tôi. Thoạt trông thì tôi cũng chẳng mấy quan tâm đến chuyện người ta đi lại trên đường. Nhưng có một sự đã làm tôi để ý, đó là khi gần giáp mặt, tôi thấy cô ấy vừa đi vừa nhìn tôi, nhưng khi thấy tôi nhìn lại thì cô liền xoay mặt hướng khác. Tuy nhiên dưới ánh trăng vừa lên sang sáng, tôi cũng thoáng kịp nhìn thấy gương mặt cô gái ấy, tuy hơi nhợt nhạt, hốc hác, nhưng cũng dễ nhìn; dù không đẹp lắm, song cũng đủ làm sao xuyến lòng… tôi!!! Cô gái đi qua mặt tôi rồi mà tôi vẫn còn ngoái cổ trông theo muốn gần trật ót! Dáng cô đi sao mà thanh thoát quá, từng bước thoăn thoắt, nhẹ nhàng cơ hồ như đang lướt nhẹ trên mặt đất. Dõi theo cô gái, tôi bất thần chợt nhớ tới cô gái trước miếu hôm nào: cũng mái tóc buông bờ vai, cũng bộ đồ bộ kiểu mới ngắn tay để lộ đôi tay trần….Ôi, sao mà giống quá! – Tôi nói thầm như thế. Trong khi hai chân bước tới mà mặt cứ mải ngoảnh lại phía sau. Khi ấy bác Bảy vỗ vào vai tôi và hỏi tôi nhìn cái gì, tôi trả lời: “Nhìn con nhỏ mới đi qua”. Bác lại hỏi: “Con nhỏ nào? Tôi có thấy ai đi qua đâu!”. Hỏi vậy, nhưng rồi dường như chợt hiểu ra điều gì, bác im lặng nắm tay tôi giục đi mau. Thấy vậy tôi nghĩ chắc có điều gì bất thường nên yên lặng bước đi mà trong lòng ngổn ngang bao thắc mắc!
Vào đến chùa, tôi hỏi bác về chuyện vừa rồi, mà bác chỉ trả lời qua quít: “Tại mắt kém tôi không nhìn rõ. Chắc người đi đường đó mà!”, rồi vội lãng sang chuyện khác. Cái từ “Chắc” của bác làm tôi càng thêm suy nghĩ, rồi suy diễn đủ điều: Là người sao bác Bảy không thấy? Không thể đỗ vì mắt kém được! Hay là…ma?! Cũng không thể được, cô gái ấy tôi thấy rõ ràng mà lại là ma sao?! Lên giường rồi mà tôi không sao ngủ được, cứ mải quẩn quanh với suy nghĩ: Cô gái là người hay...