ơi từ chân tóc trước tai chảy dài một bên má. Bất ngờ thấy máu tôi giật mình, bàng hoàng, lúng túng, chẳng biết làm sao! Vẫn biết thường ngày tôi quen với chuyện thuốc men, nhưng bây giờ trong tay không có một thứ gì thì làm sao mà cầm máu! Biết kêu ai đây! Nhưng có ai đâu để mà kêu! Tôi chỉ biết lấy khăn tay chậm máu trên má nàng. Máu càng lúc càng chảy nhiều, ướt đẫm cả chiếc khăn. Biết làm sao đây, lòng tôi hoang mang, lo lắng quá! Hình như biết được cảm giác của tôi lúc này, cô gái mở mắt nhìn tôi một hồi rồi nói:
-Em đã chết lâu rồi! Anh đừng sợ em chết nữa!
Nói rồi cô gái gục đầu vào ngực tôi. Một tay đỡ đầu, còn tay kia ôm lấy bờ vai cô vừa lắc lắc, vừa nói:
-Em ơi tỉnh lại đi, em đừng có chết! Em, em, em!
Miệng cứ lập bập câu đó; còn tay cứ lắc mãi, lắc hoài mà cô gái cứ lặng yên! Tôi hoảng quá, tim đập thình thịch, chưa biết xoay sở ra sao… Thì bỗng nghe “boong…” một tiếng làm tôi tỉnh giấc. Tỉnh rồi mà tim còn đập thình thịch. Tôi ngồi dậy đảo mắt nhìn quanh thì thấy mình đang ở tại lầu trống chớ đâu có đi đâu! Coi lại tay, nhìn lại áo cũng không thấy dính máu. Mới biết là vừa nằm mơ, và tiếng chuông chùa đã làm tỉnh giấc! Ôi giấc mơ kỳ lạ quá, dễ sợ quá, mà cũng tình tứ quá!!!
Thường thì tỉnh giấc khi nghe tiếng chuông công phu, tôi ngồi dậy niệm Phật khoảng 15 phút rồi mới nằm xuống ngủ lại. Hôm ấy cũng ngồi mà lòng cứ miên man nghĩ vẫn vơ về giấc mơ, chớ không thể tập trung niệm Phật được! Tôi nghĩ giấc mơ đó chẳng qua là hệ quả của những suy nghĩ lúc đầu hôm mà thôi. Thực tình, tôi cũng chẳng mấy tin tưởng vào cái chuyện mộng mị quàng xuyên! Dù biết vậy, nhưng mà lòng sao lại cứ nghĩ tới hoài! Rồi lại tự dặn lòng: thôi không nghĩ nữa, người hay ma gì mặc kệ, nghĩ ngợi làm gì! Nhưng thật là kỳ lạ! Vừa nghĩ như vậy, tự nhiên tôi cảm thấy như có một động lực vô hình nào len vào tâm trí tôi, như thôi thúc tôi phải tìm cho ra sự thật!
* * *
Cả buổi sáng hôm ấy, tôi thấy trong lòng bồn chồn chẳng yên.Tâm trí tôi lúc nào cũng nghĩ tới chuyện phải tìm cho ra tông tích, gốc gác cô gái mới được.
Đến trưa đi làm về, cơm nước xong, tôi đi ngay ra khu thổ mộ. Bởi tôi nghĩ: Chiều hôm nọ thấy cô gái từ trước miếu đi vòng ra sau, nếu cô gái là con ai ở mấy khu vườn bên dưới thì hàng ranh phía dưới đó tất phải có lối đi xuống. Tôi vào thổ mộ, đi thẳng tới ngôi miếu. Thấy miếu không đóng cửa, tôi vào tận bên trong. Cái không khí hoang tàn, lạnh lẽo trong miếu khiến cho tôi cảm thấy rờn rợn. Trên trần mạng nhện treo lòng thòng; dưới thì bụi đất, *** dơi, *** chuột, lá khô cả lớp dầy. Trên bệ thờ, chân đèn, lư lửa ngã nghiêng, ngã ngửa, cái đứng, cái nằm! Cảnh ngôi miếu hoang phế thế này chứng tỏ đã lâu không được ai chăm sóc quét dọn. Mà cũng phải, nghe nói khu thổ mộ này không cho chôn nữa đã mấy năm nay rồi. Nếu như vậy thì lúc chạng vạng, cô gái một mình tới ngôi miếu hoang làm gì? Không sợ sao?! Hay chẳng lẽ tới để nhìn tôi thôi sao?! Thật là kỳ lạ! Tự nhiên khi nghĩ tới đây, tôi cảm giác có một luồng hơi lạnh từ cuối sống lưng chạy dần lên tận ót, rồi l...