an ra cả hai tay. Giữa trưa nắng mà tôi thấy lạnh đến nổi da gà!
Tôi quay trở ra rồi xuống đầu dưới-nơi cô gái khi thấy tôi nhìn lại đã bỏ đi ra phía sau. Tôi nhìn tứ phía thấy toàn là mộ và ranh, chứ không có lối nào dẫn vào các khu vườn bên dưới. Đứng hồi lâu, lòng nghĩ vẩn vơ: chắc cô gái này không phải là người sống, mà là hồn ma hiện ra từ ngôi mộ nào trong những ngôi ở đây thôi! Tôi tiếc sao trong giấc mơ không hỏi tên cô gái để có thể tìm hiểu ở những người chủ vườn kia. Còn các ngôi mộ ở đây đều không có bia, giả mà có biết tên cô gái đi nữa thì cũng bó tay, chứ chẳng biết mộ nào! Tôi vừa quay gót đi về, thì bỗng ở đâu một con chim rừng nhỏ bay tới đậu trên cái khám nằm lật úp bên cạnh một ngôi mộ dưới lùm cây kêu chíp chíp. Tiếng con chim kêu làm tôi không khỏi chú ý đến nó. Tôi đứng nhìn, nó không kêu nữa mà nhảy từ cái khám qua nấm mộ, rồi nhảy đậu lại trên cái khám, cứ như vậy. Thấy chẳng có gì, tôi vừa quay bước thì nghe con chim cất tiếng kêu, tiếng kêu nghe sao thê lương, buồn bã lắm! Nghe tiếng chim kêu như thế, tôi linh cảm rằng dường như có chuyện gì không bình thường ở con chim này, cũng như cả nơi đây. Và rồi óc tò mò đã giữ chân tôi lại. Tôi bước tới chỗ cái khám – nơi con chim đậu. Con chim thấy tôi tới gần, nó liền bay lên đậu ở bụi cây trên mộ. Thấy cái khám nằm chỏng chơ dính đầy bùn đất, tôi bèn dựng nó dậy. Và rồi, trời ơi, ngay vừa như thế, bỗng một cảnh tượng bất ngờ đến rợn người ập vào mắt tôi. Một luồng khí lạnh tự nhiên từ bụng dưới chạy dọc theo sống lưng lên tận đầu và lan ra khắp châu thân, lông, tóc toàn thân như dựng đứng. Giữa trưa nắng chói chang mà tôi thấy bầu trời như tối sầm lại, tay chân bủn rủn. “Trời ơi, cô gái hiện hồn về, đứng trong cái khám!!!”- một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu tôi như thế. Nhưng ngay sau đó, kịp lấy lại bình tỉnh, nhắm mở mắt hai ba lượt, tôi nhìn lại kỹ hơn.
Thì ra đó không phải là cô gái hiện hồn về mà là bức hình một cô gái trong khung được treo bên trong khám. Nhìn tấm hình bị nhòe, bị bong tróc nhiều chỗ do hình bị nước thấm và dính sát vào kính, nước màu đã phai nhiều. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể thấy rõ hình người trong đó: Cô gái chừng ngoài hai mươi, nét mặt hiền lành lẫn chút ngây thơ, phảng phất nỗi buồn xa xăm đang tựa má trên đôi cánh tay trần khoanh lại. Trời ơi, sao mà giống cô gái tôi đã mơ hồi hôm quá, cũng mái tóc buông bờ vai, cũng chiếc áo ngắn tay làm lộ đôi tay trần nõn nà, trắng trẻo! Không lẽ giấc mơ là sự thật sao? Như vậy là em đã chết rồi sao? Mà sao em lại chết khi tuổi xuân còn đang phơi phới, hở em?! Lòng tôi bàng hoàng quá! Tôi ngồi lặng nhìn em, trên bụi cây con chim rừng kêu lên chíp chíp, rồi bay cái vù qua trước mặt tôi. Có lẽ nó đã làm tròn nhiệm vụ chỉ em cho tôi rồi, bây giờ nó trở lại với non ngàn của nó! “Cảm ơn nhiều con chim nhỏ!” – tôi thầm nói thế.
Tôi mở dây thép, lấy khuôn hình ra ngoài, lau mặt kính lại sạch sẽ, quay ra mặt sau, thấy có dòng chữ bút bi: Nguyễn Thị Phương Yến, sinh năm Bính Thìn (1976), chết ngày 22 tháng 6 năm Kỷ Mão (1999). Tôi thầm tính, như vậy là em lìa ...