u. Đã từng mong mỏi đối mặt như thế này, cuối cùng, một người lại không còn nhớ gì cả, một người... cố gắng chạy trốn tình yêu mong manh. Quá khứ như là một căn phòng bí ẩn, đã bị khóa chặt trong trái tim cô gái. Mà chìa khóa mở cánh cửa căn phòng... có lẽ là do chàng trai nắm giữ, hay là do những con người xung quanh. Là tất cả, và còn có... chính bản thân cô gái.
- Thật sự không nên tìm kiếm sao?
Im lặng hồi lâu nó mới chậm rãi lên tiếng. Đôi mắt hắn trầm lặng nhìn nó. Trái tim hắn không muốn nó quên tất cả. Kỉ niệm và hạnh phúc của hai người, hắn không muốn nó quên. Nhưng lí trí lại mách bảo, nó quên tất cả sẽ là tốt cho cả hai. Bản thân nó sẽ không đau khổ nữa. Còn hắn... có lẽ cũng dễ dàng quên mối tình nay hơn.
- Phải. - Cuối cùng lí trí của hắn đã chiến thắng tình cảm trong trái tim. - Chúc em sớm tìm được hạnh phúc riêng. Từ nay trở đi... chúng ta là người xa lạ.
Hắn thở dài, không nhìn nó, nặng nhọc cất bước ra đi. Nó vẫn đứng đó, thẫn thờ nhìn theo bóng người con trai trước mắt. Người này và nó là quan hệ gì? Nó thực sự không thể nhớ nổi. Rốt cuộc quá khứ của nó đã có những chuyện gì? Sao ai cũng khuyên nó quên đi?
- Du! Sao thế?
My mỉm cười, bước tới bên cạnh nó.
- À, không có gì!
Nó thu hồi ánh mắt, quay qua cười với My. My gật đầu:
- Vậy cậu đứng đây làm gì? Vào thu dọn đồ đi. Ba mẹ cậu sắp về rồi. Bọn mình sẽ dể cậu về nhà.
- Ừ.
Nó lặng lẽ về phòng, tâm trạng vẫn ngổn ngang, rối như tơ vò. My thở dài, nhìn nó rồi lại hướng mắt ra phía ngoài. Nhỏ đã nhìn thấy hắn. Vốn rất giận dữ nhưng không hiểu vì sao, nhỏ lại chỉ đứng im nhìn. Có lẽ nhỏ không muốn nó cảm thấy kì lạ hoặc cũng có thể là do... nhỏ nhìn thấy nỗi đau trong đáy mắt hắn. Có thể, tất cả những gì hắn làm đều là bất đắc dĩ. Hắn có thể cũng đang rất đau khổ. Bây giờ hắn đã bỏ đi rồi, nó cũng chẳng còn nhớ gì nữa. Có lẽ nên để tất cả quá khứ vùi chôn. Như thế sẽ tốt cho tất cả.
* * *
- Thiếu gia!
- Còn bao lâu nữa vậy bác? - Hắn vừa mở cửa xe, vừa hỏi bác tài xế.
- Còn hơn 20 phút nữa.
- Vậy vẫn kịp chứ?
- Tôi sẽ cố cho xe chạy nhanh.
- Cảm phiền bác.
- Không có gì! Đó là nghĩa vụ của tôi mà, thiếu gia!
Bác tài cười nhẹ, đáp lời vẻ cung kính rồi ngồi vào vị trí tay lai, bắt đầu cho xe chạy. Hắn ngoái đầu lại đằng sau, nhìn bệnh viện lại một lần nữa rồi nhoẻn miệng cười, khẽ thì thầm: "Tạm biệt em, kí ức của anh!"
* * *
- Có chuyện gì vậy?
My ngạc nhiên khi thấy nó chợt đứng im, dường như vừa giật mình vì cái gì đó. Nhỏ nhìn quanh. Không có gì lạ. Vậy nó đang nhìn cái gì thế nhỉ?
- A, không có gì! - Nó vội vã trở lại việc thu xếp đồ. - Chỉ tại tự nhiên tớ cảm giác như có ai đó đang gọi mình.
- Vậy sao? - My cười. - Linh cảm à? Có lẽ là ba mẹ cậu nhớ cong ái quá chăng? Hay là... Kiệt nhỉ?
My nháy mắt nghịch ngợm. Nó đỏ mặt cúi đầu.
- Cậu nói linh tinh cái gì thế?
- Tớ nói linh tinh bao giờ? - My bĩu môi. - Tình cảm của Kiệt với cậu đến đứa ngốc cũng nhận r...