a. Đừng nói với tớ cậu lại ngốc quá mức vậy nhé.
- Tớ...
- Haizzz, Du à! Kiệt quả thực tốt lắm. Cậu ấy làm gì cũng nghĩ tới cậu. Tớ thấy cậu nên cân nhắc việc với cậu ấy. nếu không thích cũng đừng bắt cậu ấy chờ đợi lâu như vậy. Còn nếu thích thì cho cậu ấy cơ hội đi. Một chàng trai tốt như vậy, trên đời không có nhiều mà lựa chọn đâu.
- Tớ hiểu, nhưng cảm giác của tớ với Kiệt... không phải là tình yêu. - Nó thở dài. Tình cảm này nếu nói là tình bạn thì có vẻ đúng hơn.
- Tình cảm có thể bồi đắp mà. Cậu cứ từ xác định tình cảm của mình, đừng vội vã.
- Ừ!
Nó lại rơi vào trầm tư. Đột nhiên lại chợt nhớ đến chàng trai kì lạ hôm nay. Người đó đối với nó là một cảm giác rất quen thuộc. Ở gần người đó, nó cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp, cảm giác rất bối rối, không thể lí giải nổi. My đứng lặng nhìn nó, khẽ lắc đầu, nói rất khẽ, dường như là tự nói với mình:
- Tình cảm của cậu xem ra chưa bao giờ thay đổi!
Chương 9: Đổi thay
Thời gian là thứ hữu hiệu nhất giúp con người vứt bỏ quá khứ. Nó là thứ đáng quý, nhưng đôi lúc lại vô cùng đáng sợ. Bởi, thời gian là thứ duy nhất con người không bao giờ có thể lấy lại. Một khi nó đã đi qua, thì cũng giống như một bát nước đổ đi, dù cố gắng đến mấy cũng chẳng thể trở về. Vậy nên, một quyết định sai lầm có thể thay đổi tất cả. Một khi vòng xoay của định mệnh chuyển động, số phận của những con người nằm trong đó sẽ đổ thay... vĩnh viễn. Không bao giờ có thể... trở lại ngày đầu tiên.
Tháng sáu, mùa hè hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cái nóng buông xuống tất thảy các phố phường. Con đường rợp nắng, nóng nức đến mức khó chịu vô cùng. Khó khăn lắm mới thấy một cơn gió dịu nhẹ, mơn man thổi qua. Rất nhẹ thôi, nhưng cũng đủ khiến tâm trạng người ta dịu đi phần nào.
Nó lặng thầm bước trên con đường tấp nập người qua lại, trên tay cầm mấy quyển sách, đưa lên đầu che đi một phần những tia nắng gay gắt của buổi trưa. Nó thở dài, thầm than trong lòng. Biết vậy sáng nay nó đã để ba đưa đi. Nhưng vốn là sáng nay trời trong, mát mẻ, cứ tưởng hôm nay được ngày râm mát, đẹp trời. Cũng tại cái dự báo chết tiệt. Cái gì mà nhiều mây, không nắng? Bây giờ nắng muốn chết rồi đây! Lòng nó không ngừng cảm thán. Tự dưng sáng nay nổi hứng muốn đi bộ làm gì không biết. Đoạn đường về nhà không dài, nhưng dường như đã bị cái nóng chết tiệt này làm cho trở nên dài vô tận rồi.
"Píp píp".
- Nhóc, làm gì mà đi giữa trời nắng thế này hả?
Giọng nói quen thuộc này khiến nó vừa nghe đã biết là ai. Khẽ cười, nó quay đầu, nói với chàng trai trong xe:
- Chào thầy!
- Ừ! - Minh cười, nhìn chỗ sách trên tay nó. - Lại ôn luyện hả?
- Dạ! Em cũng sắp thi đại học rồi mà.
- Ừ, vậy cố lên nhé! Vậy nhóc có muốn quá giang về nhà không?
- Dạ tất nhiên là có!
Chỉ đợi có thế, nó lập tức mở cửa, trèo lên xe Minh. Anh mỉm cười, lắc đầu, lái xe đi. Nó lúc nào cũng trẻ con như vậy. Mặc dù bây giờ đã sắp trở thành sinh viên đại học rồi. N...