năn nỉ:
- Nhiên yêu quý. Nhà ma có cái gì hay đâu. Đi chỗ khác vui hơn đi.
- Cậu sợ à? – Nhiên cười ranh mãnh.
Không phải chứ? Ngay cả cô bạn thân thiết của nó cũng muốn trêu nó à. Hức. Không thể nói là nó sợ được, như thế thì mất mặt quá. Cố tỏ vẻ bình thản, nó nói với giọng tự tin:
- Tớ không sợ trời, không sợ đất mà. Mấy con ma trong đó toàn là người đóng giả. Có gì phải sợ.
- Nếu đã không có gì phải sợ thì đi thôi.
Híc, hối hận rồi nha. Lần này vào đó đảm bảo sẽ có người điếc tai vì giọng hét với tần số kinh hoàng của nó đây =.=.
Cả lũ nhanh chóng mua vé, đi vào trong. Đúng là nhà ma, nhìn quanh toàn màu đen với vài thứ ánh sáng le lói kì dị. Nó rùng mình đi lùi dần lại phía sau. Hắn được thể trêu chọc:
- Ê nhóc con. Sợ thì cứ nói từ đầu đi. Sao phải đi phía sau mọi người chứ?
- Ai…ai…ai…sợ…chứ…
Mặc dù cố để vẻ mặt mình bình thản hết sức nhưng cái giọng nói run run đã cho biết, nó đang cực kì sợ.
- AAAAAAAAAAAAA!!!
Một tiếng hét ầm trời, nó nhào lên ôm lấy hắn, nhắm tịt mắt lại, người run bần bật. Tình hình là nó nhìn thấy một cái bóng trắng lướt qua trước mặt và thế là, quên hết trời đắt, cứ túm lấy ai đó mà…ôm cho đỡ sợ =.=. Hắn giật mình cúi xuống nhìn nó. Cả hai đứa đang ngã nhào trên sàn bởi cái đẩy của nó.
“Thịch”
Trái tim một ai đó đang lỗi nhịp khi thấy gương mặt của nó ghé…rất sát mặt mình. A, điên rồ quá. Sao hắn lại có một cảm giác kì quặc thế này? Sốt nặng rồi, tý về phải kiếm thuốc uống mới được =)).
- Này, bỏ tôi ra. Cậu làm gì đấy?
- A.
Nó vội vã buông hắn ra, mặt đỏ bứng, bối rối. Xấu hổ quá. Tự dưng lại ôm người ta thế này. Con gái con đứa.
- Xin…xin…lỗi. Tôi…không…cố ý…
- Thôi được rồi.
Hắn đứng dậy phủi áo. Nhìn quanh, không thấy hai người kia đâu, hắn liếc mắt sang nó, càu nhàu:
- Tại cậu đấy. Lạc nhóm rồi.
- Híc, tôi có cố ý đâu.
- Thôi được rồi. Đi thôi. Đằng nào ra đén bên ngoài cũng sẽ gặp nhau. Làm gì vậy?
Hắn giật mình, sửng sốt khi nó chạy đến…nắm tay hắn. Mặt hắn dần đỏ bứng lên. Giọng nó run run cất lên:
- Không…có gì đâu…Đừng…để tâm. Tôi…thấy hơi…sợ…thôi.
Haizzz, vậy là hắn đã ăn dưa bở =)). Thở dài một tiếng, hắn và nó bắt đầu lần mò đường ra ngoài trong tình trạng…tay trong tay.
Một bóng người xuất hiện sau lưng, đúng lúc nó quay mặt lại, và…
- AAAAAAAAAAAAA!!!
Một phút sợ hãi. Không biết nó đã làm cái gì. Chỉ biết rằng, sau tiếng hét của nó, cái người đóng giả ma kia đã nằm lăn ra đất với hàng trăm ngôi sao…trên đầu =)).
Hắn nuốt nước bọt cái “ực”. Nó thật lợi hại nha. Không ngờ trong lúc sợ hãi, nó lại có nội công thâm hậu thế. Chỉ cần một cái gạt tay đã khiến người ta ngất xỉu trên mặt đất rồi.
Híc, nhưng có lẽ bây giờ hắn không nên để tâm nhiều tới điều đó. Quan trọng lúc này là, làm thế nào để nó nhảy xuống khỏi…cái cổ của hắn đây? Thật hết cách với nó luôn. Đúng là trong cái khó ló cái khôn, trong lúc “nguy hiểm” m...