cũng Nhiên cũng đã lấy lại vẻ chín chắn bình thường. Kiệt gật gù:
- Được rồi, tạm bỏ qua cho cậu.
- Ai bỏ qua cho ai? – Vừa nói xong đã lại thấy tính trẻ con rồi.
- Thôi thôi, ai cũng được. Lo tìm người đã. Để tôi hỏi thăm đường.
Cậu nhìn quanh, chỉ thấy mấy “con ma” đang thập thò.
- Ê này, cho tôi hỏi…
Không lên tiếng thì thôi. Vừa lên tiếng một cái là mấy “con ma” chạy mất tăm không thấy đâu nữa. Họ tất nhiên là không muốn cùng chung số phận với hai người đồng nghiệp vừa bị hai siêu quậy bạo lực kia cho…ngủ một giấc rồi.
Kiệt gãi đầu gãi tai, vẻ mặt hết sức…ngô nghê =.=:
- Sao vậy nè? Vừa mới gọi họ thôi mà. Tôi có làm gì đâu.
Nhiên khoanh tay trước ngực, lắc lắc đầu:
- Thôi kệ họ đi. Không hỏi thăm được thì chúng ta tự đi tìm.
- Vậy giờ đi chung hay là chia ra.
- Chia ra đi, cậu đi hướng đo, tôi đi…
- Không cần nữa đâu. Chúng tôi đây.
Tiếng nói đằng sau làm cả hai đứa giật mình, quay phắt lại. Cảnh tượng trước mắt là: Hắn đang cõng nó, thở hồng hộc. Công nhận là nhìn nó nhỏ nhắn vậy mà cũng nặng ra phết. Còn nó đang nằm trên lưng hắn, mắt nhắm nghiền, ngủ rất say, gương mặt bầu bĩnh, đáng yêu như đứa trẻ.
- Hai cậu thật là…Làm bọn tớ lo quá. Đền tiền cho cái công lo lắng của tớ đi.
Nhiên làm vẻ trách móc. Hắn cười xòa, huých nhẹ vai, gọi nó dậy:
- Ê nhóc con, dậy mau đi. Mau lên còn tìm đường ra khỏi đây.
Vẫn yên lặng…
Hắn hít một hơi thật sâu và…:
- NHÓC CON!!! DẬYYYYYYYYYYYY!!!!!!!!!!!
- AAAAAAAAAAAA!!!
Nó giật mình ngã luôn khỏi lưng hắn và tiếp đất bằng…mông =.=. Bên cạnh, Nhiên và Kiệt cũng đang trong tình trạng cần kiểm tra màng nhĩ bởi tiếng hét kinh thiên động địa của hắn. Có khi sau hôm nay bệnh viện lại đón khoảng chục bệnh nhân đến kiểm tra tai mất =.=.
- Cậu làm cái gì đấy?
Nó quắc mắt về phái hắn. Hắn thản nhiên cười rất ranh mãnh:
- Gọi cậu dậy.
- Gọi nhẹ nhàng không được à?
- Gọi nhẹ rồi, nhưng cậu không dậy.
Nó xấu hổ cúi gằm mặt xuống. Đây là thói quen rất xấu của nó. Mỗi lần gọi nó dậy, mẹ nó đều phải vặn volume to hết cỡ, chứ nếu gọi nhỏ nhẹ thì chắc chắc không bao giờ đánh thức nổi nó.
- Được rồi, nhanh nhanh đi, chúng ta còn phải đi một vài trò khác nữa chứ.
Cuối cùng là Nhiên lên tiếng “giải vây” giúp nó. Nó ngước mắt long lanh tỏ vẻ cảm ơn.
- Đứng dậy đi. Còn muốn ngồi đó đến bao giờ?
Lại cái “tảng băng” chết bằm. Kiếp trước nó mắc nợ hắn à? Tạo sao giờ không thể để nó yên một chút vậy?
* * *
Sau một hồi lê lết hết nhà ma, cả lũ đi ra vẻ chán nản. Nó vẫn đang được “hộ tống” đằng trước. nguyên do là cả lũ lo nó đi sau lại sợ hãi mà lạc tiếp thì mệt. Thành ra nó được ưu ái đi trước mọi người để tiện đường…trông coi =.=.
- Đi đâu nữa bây giờ?
Nó lên tiêng hỏi khi đã ra bên ngoài.
- Chúng ta đi tàu lượn siêu tốc nhé!
Lại là Nhiên nêu ra ý kiến. Mặt nó tái mét. Không phải chứ? Cô bạn thân yêu sao toàn đưa ra mấy trò làm nó...ki...