nh hãi thế này?
- Lâu không đi rồi. Thử cảm giác mạnh một chút cho sảng khoái đầu óc.
Lại được bạn Kiệt nhà mình nữa. Hai cái người này, kẻ tung người hứng, hợp cạ ghê ha. Liếc mắt sang hắn cầu cứu. Hắn quay đi, vẻ không quan tâm. Tất nhiên nhìn mặt nó, hắn biết là nó sợ, nhưng lại cố tình trêu nó.
- Đi thôi nào!
Nhiên lôi xềnh xệch nó đi, làm nó không kịp phản kháng chút gì. Ra đến nơi, hắn leo tót lên, ngồi trước mọi người. Hắn kéo tay làm nó suýt ngã nhào.
- Nhóc con, ngồi đây đi. Ngồi cạnh tôi, nếu cậu có rơi tôi còn kéo lên được.
- Ai rơi chứ? – Nó lườm một cái sém lông mày hắn – Có dây bảo hiểm, khỏi cần cậu kéo.
- Được rồi, cứ ngồi đi. Sợ tôi chắc?
- Được. Ngồi thì ngồi, sợ gì.
“Lát nữa kéo tóc cậu cho chết luôn đi”. Nó nghĩ thầm trong bụng, lườm cái tên đang nhăn nhở ngồi cạnh. Thực ra hắn đang muốn xem, vẻ mặt sợ hãi cự độ của nó là như thế nào. Biết thần kinh nó yếu nên hắn lại cực kì thích trêu nó bằng mấy trò này.
Vẻ mặt Nhiên có nét gì đó thoáng qua, có vẻ như là có chút buồn, rồi sau đó nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường. nhỏ ngồi cùng Kiệt ở hàng ghế sau.
Tàu bắt đầu chuyển động. Nó nhắm chặt mắt, vẻ rất sợ hãi nhưng vẫn ngậm chặt miệng, không dám kêu tiếng nào vì sợ cái tên ngồi cạnh sẽ được thể cười nhạo. Hắn cười thầm. Để xem nó chịu được đến bao giờ?
- AAAAAAAAAAAA!!!
Nó hét ầm lên khi chiếc tàu bắt đầu lao xuống và lộn vòng tròn. Hắn ngồi cạnh còn chưa kịp cười thì…
- Á!!! Bỏ áo tôi ra, cậu làm gì thế?
Mắt nó vẫn nhắm tịt, tay thì kéo áo hắn tưởng như sắp rách đến nơi. Tình hình là nó đang trong tâm trạng hoảng loạn nên chẳng cần biết bên cạnh là ai, cứ túm được cái gì là cầm cho bớt sợ cái đã =.=.
Hắn bắt đầu hối hận vì đã để nó ngồi bên cạnh mình. Nó hết túm áo hắn thì bây giờ lại chuyển sang…tóc =)). Tóc hắn cũng thuộc dạng khá dài, kiểu như mấy anh chàng ca sĩ Hàn Quốc á. Thành ra nó dễ dàng túm vào. Đầu hắn đau đến mức da đầu muốn bay mất luôn. Cố nén nhịn tiếng hét thảm thiết sắp cất lên, hắn quay qua, hét vào tai nó:
- Này! Cậu bỏ ra đi, cậu đang nắm tóc tôi đấy.
Nó vẫn không có phản ứng gì.
- Lâm Ngọc Du!
Vẫn giữ nguyên vị trí…
- LÂM NGỌC DU!!!
- Á!!!
Cuối cùng thì cũng có chút phản ứng rồi. nhưng vấn đề là…nó chỉ hét chứ nhất quyết không buông tóc hắn ra =.=. Hắn hết cách với nó, đành ngồi bó giò bên cạnh mặc cho nó muốn kéo tóc hắn thế nào thì kéo.
Cuối cùng cũng kết thúc buổi đi chơi. Cả lũ trở về với gương mặt…nói sao đây nhỉ…có vẻ như là không có ai vui cả. Đặc biệt là nó và hắn. Nó thì sợ đến mức tím tái hết cả mặt. Còn hắn, vì bị nó hết túm tóc, kéo áo, lại đến…cắn tay =.= nên trông không khác gì một tên…ăn mày. Vì tình trạng này nên cả lũ quyết định đi về, để khi khác đi tiếp sau.
Trở về theo con đường cũ, cả lũ vừa an toàn đặt chân xuống đất thì.
- Các em đi đâu về thế?
Đứng ngay phía sau bức tường mà tụi nó vừa trèo qua là bà giào Thanh với đôi mắt rực l...