i khám phá ra khả năng đặc biệt của nó á. Không ngờ nó giỏi đến vậy. Từ mặt đất mà nhảy một phát lên…vai hắn, ôm chặt cái cổ hắn không buông.
- Này, cậu xuống đi. Sao ngồi hoài trên cổ tôi thế?
- Ư…ư…ư…oaaaaaaaaaaaaaaa…
Ách, lại gì nữa thế? Sao chưa chi đã khóc rồi. Hắn không biết dỗ con gái đâu nha. Bản tính hắn vốn lạnh lùng mà, có nói ngon ngọt với ai bao giờ đâu.
- Này, cậu nín đi. Đừng có khóc nữa. Cậu mà nín tôi sẽ cho cậu…cho…cho…cái gì nhỉ? Kẹo nhá (ặc, như dỗ mấy đứa bé 3 tuổi á =.=).
- Hức hức…oaaaaaaaaaaaaa… - Nó lại càng khóc to hơn.
Giờ thì hắn bối rối thực sự. Nó đã nhảy xuống khỏi cổ hắn, nhưng vẫn đang trong tình trạng nước mắt nước mũi tèm lem =.=. Sau một hồi dùng đủ lời dỗ dành, toàn những lời cho…trẻ con =.=. Cuối cùng nó cũng nín khóc. Tuy nhiên, có một điểm lưu ý ở đây. Nó nín không phải do khả năng…dỗ trẻ dưới mức trung bình của hắn, mà là do mệt quá, và thế là chìm trong…giấc ngủ =)).
Hắn thở phảo nhẹ nhõm. Cuối cùng nó cũng yên lặng. Híc, nhưng biết tính sao với nó đây? Bỏ nó ở lại thì không được. Tý tỉnh dậy thể nào nó cũng khóc um lên cho coi. Ngồi chờ nó dậy thì đến bao giờ? Suy đi tính lại, cuối cùng chỉ còn mỗi giải pháp là cõng nó ra khỏi đây.
Xốc nó lên lưng, để hai tay nó vòng qua cổ mình, hắn chậm rãi bước từng bước. Hơi thở nhè nhẹ của nó luồn qua má làm mặt hắn càng lúc càng đỏ bừng. Thậm chí còn đang có những triệu chứng của…bệnh tim nữa =)). Thế này là thế nào đây?
Lia máy quay sang cặp bên kia chút nhé ^^. Vì đường rất tối, lại đang mải tìm lối ra, nên cả hai không ai để ý nó và hắn đã lạc mất nhóm từ lúc nào.
- Này Du và Lâm đâu rồi?
Nhiên đột ngột dừng lại, đảo mắt tìm kiếm xung quanh.
- Không biết nữa. Tôi đâu có để ý.
- Hừ, có khi nào họ lạc đường rồi không?
- Tại cậu đấy. Đi gì mà chả để ý gì đến bạn bè.
Vốn nóng tính, Trần Vũ Kiệt bắt đầu…bốc hỏa. Nhiên cũng không vừa. Nhỏ đâu thể để người khác vô cớ mắng mình được.
- Này! Cậu coi lại mình đi. Chính cậu cũng không để ý gì, còn nói ai nữa? Nếu cậu chú ý đến họ một chút thì bây giờ chúng ta đâu có lạc nhau.
- Tại cậu thì có. Tôi còn đang mải tìm đường.
- Tôi không phải tìm đường chắc?
- Cậu là con gái, việc tìm đường phải giao cho con trai chứ.
- Ở đâu ra cái lẽ đó? Ai tìm đường chẳng được.
- Tôi không cần biết, tóm lại là tại cậu.
- Tại cậu…
- Tại cậu…
Xem ra cặp này cũng chí chóe chẳng khác gì cặp kia. Nhiên nhà ta cũng thật lạ. Bình thường rất điềm đạm, chín chắn mà bây giờ trẻ con y hệt Ngọc Du. Sao ai cũng thay đổi hết vậy nè?
“Hù”
“Bộp”
Một “con ma” không biết từ đâu nhảy ra và đã trúng ngay một…cú đấm của Nhiên (bạo lực dữ =.=).
- Phiền phức. Đang cãi nhau còn chưa xong.
“Bốp”
Lại một “con ma” nữa bị hạ đo ván bởi Kiệt. Thật tội nghiệp quá đi, chẹp chẹp.
- Mệt quá! Từ đâu chui ra thế không biết.
- Thôi được rồi. Chúng ta lo đi tìm hai người kia đã.
Cuối ...