a, muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy. Hắn phủi phủi tay, vẻ rất đỗi bình thản:
- Không có gì? Bọn em đi xả strees thôi.
- Các em nghĩ đây là đâu mà muốn ra thì ra, muốn vào thì vào.
- Đây là trường học mà em thấy kì quái nhất trên đời.
Nó nói xen vào, vẻ cũng bình thản chẳng kém gì hắn. Nhìn hai cái người này có vẻ hợp cạ ghê ha.
- Các…các em…
Mặt bà giáo đỏ gay lên, chắc là bực mình lắm rồi đây.
- Các em đi theo tôi. Lần này tôi phải đưa các em lên gặp hiệu trưởng mới được.
- Được thôi, nếu cô muốn.
Kiệt nhún vai. Còn Nhiên cũng tỏ vẻ bất cần, chẳng mấy để tâm. Tức giận lên đến cự điểm bởi sự coi thường của mấy học trò. Bà giáo bực dọc bước nhanh đằng trước, để cả lũ tụi nó lững thững bước theo sau.
“Cộc cộc cộc”
- Mời vào!
- Cô hiệu trưởng! - Vừa có tiếng nói bên trong, bà giáo Thanh ngay lập tức đẩy mạnh cánh cửa bước vào.
- Cô Thanh – Bà hiệu trưởng nhíu mày – Cô có cần phải mạnh tay thế hay không?
- Xin lỗi. Tại tôi đang bực mình quá thôi. Cô hiệu trưởng, tôi đề nghị xử lí trường hợp bỏ học của mấy em này.
- A! Có phải vụ bốn học sinh lớp cô bỏ học sáng nay?
- Dạ phải. Tôi nghĩ nên xử lí thật nặng tay, làm gương cho mấy em khác.
- Được. Cô đưa bọn chúng vào đây.
- Chúng em ở đây rồi. Không cần đưa đâu.
Nó lên tiếng, thản nhiên ngồi bịch xuống cái ghế bên cạnh chiếc bạn uống nước. Ba người còn lại cũng ngồi bên cạnh, tự nhiên như thể không có ai ở đây vậy. Thậm chí nó còn lôi hộp trà bên trên, bỏ vào ấm pha mà rót cho mọi người uống nữa. Bà hiệu trưởng xám mặt tức giận:
- Các em đang làm cái trò gì thế? Đây không phải nhà các em. Các em không có phép tắc lịch sự tối thiểu sao?
- Ồ không phải đâu cô. Chúng em coi đây là ngôi nhà thức hai mà. Mà đã là nhà của mình thì phải được tự nhiên chứ.
Hắn cười khẩy, ngồi vắt chân, hai tay vòng qua đầu, tựa vào thành ghế. Lần này thì đã đến lượt bà hiệu trưởng thực sự bốc hỏa.
- Các em nói thế mà nghe được sao? Dù đây là có là nhà các em đi chăng nữa thì cũng phải có phép tắc chứ. Không nói nhiều, ra đây, mỗi người làm một bản kiểm điểm và một bản tường cho tôi.
- Xin lỗi cô, em không có giấy – Nó giả vờ ngáp dài, vẻ chán nản,
- Đây – Bà hiệu trưởng ném xấp giấy A4 trước mặt cả lũ – Cả bút nữa đây. Tôi cho các em 30 phút để viết. Mau!
Cả lũ ngán ngẩm cầm bút, xoay trên tay mà chưa chịu viết chữ nào. Bà hiệu trưởng quay sang bà giáo Thanh:
- Vừa tới giờ vào lớp. Tôi nghĩ cô nên trở lại lớp. Mấy em này để tôi xử lí cho.
- Dạ. Vậy phiền cô.
Bà giáo Thanh đi khỏi, cả lũ vẫn ngồi nhàn nhã chẳng chịu đả động chút gì. Bà hiệu trưởng lạnh lùng ra lệnh:
- Các em nên biết điêu mọt chút. Mau ngồi vào viết. Nếu không cha mẹ các em sẽ được biết tình hình học tập của các em ở trường này.
- Ồ, vậy sao cô? – Nó mở to mắt, giả bộ lo lắng – Được, vậy em phải viết thôi. Nhiên ơi – Nó nhảy tót sang chỗ cô bạn thân – Dạy tớ viết đi. Từ bé đến giờ chưa vi...